Buôn đất

Thị vốn thợ cày, đầu óc đơn giản, xưa nay đều lấy cần cù bù thông minh, kiếm sống bằng việc đi làm thuê cho chủ. Thế nên cuộc sống của thị tạm gọi là đủ, cần kiệm qua ngày. Nhìn bạn bè làm ăn giầu có, thị thầm ngưỡng mộ, nhưng biết thân biết phận nên không so sánh, cũng chẳng mơ giàu.

Tuần trước thị đi ăn cưới con anh bạn trước làm cùng, giờ là đại gia bất động sản. Một bàn tiệc, suốt bữa toàn nói chuyện buôn đất. Mọi người hào hứng sôi nổi bàn chuyện đất chỗ này lên, đất huyện kia sốt, lời bao nhiêu, lỗ thế nào. Thôi thì già bùi, bé mềm, to nhỏ đều buôn cả. Thị im thin thít, vừa nghe vừa ăn cần mẫn, thi thoảng gật gù phụ họa.

Bỗng một ông anh quay qua thị, nháy mắt hỏi “Cô thì thế nào, có được mảnh nào không? Chứ làm công ăn lương mãi, chỉ có nghèo bền vững”. Thị giật mình đến thót, cả bàn tiệc nhìn thị chăm chú, nhiều ánh mắt cười cười khinh thị. Thị dừng đũa, trấn tĩnh, rồi thủng thẳng, “Dạ em cũng đầu cơ gọi là tí chút.”

– Cô mua ở đâu, lãi không?

– Em mua ngay gần nhà. Cũng có lãi một chút.

– Đất đấy đang cao lắm đấy, mua vào còn lên giá được nữa không?

– Dạ, vẫn lên khoảng hơn 40 phần trăm đấy ạ.

Những ánh mắt nhìn thị bỗng đầy ghen tị. Mọi người lại quay ra tranh luận chuyện đầu cơ đất nội đô hay đất ven đô lãi hơn. Thị lặng lẽ ăn tráng miệng, rồi xin phép về sớm có việc. Cũng chả ai để ý, người ta còn đang hồ hởi bàn chuyện làm giàu.

Ra đến cửa, thị thở phào nhẹ nhõm. May không ai hỏi kỹ. Thị đầu cơ có 2 bao đất trồng cây. Mỗi bao 5 kg. Hai tháng trước mua có 35 nghìn đồng 1 bao, giờ đã lên tận 50 nghìn đồng. Chả lãi hơn 40 phần trăm đấy sao.

Giờ thị lại phóng cái xe máy cà tàng xước trên xước dưới về cơ quan đi cày tiếp. Chiều về thị sẽ qua cửa hàng bán giống và vật tư cây trồng gần nhà mua thêm dăm bao nữa. Lần tới chả may đi ăn cưới bị hỏi, còn có cái cọc mà níu.

Haizz!

Phạm Việt Hà

29.3.2021

Có ai đó nhìn em từ phía sau

Genderchats

Có người lặng nhìn em từ phía sau,
Ánh mắt như lửa ấm,
Em cà phê một mình bên khung cửa nắng,
Mỉm cười thật hiền
Người ấy cười cũng giống em.
***
Có nỗi buồn không tên
Lặng lẽ như hình bóng
Ánh sáng sau lưng, bóng đêm trước mặt
Đêm trắng thật dài, em làm bạn với ai?
***
Có tình yêu chạy song song,
Như hai đường ray tàu thẳng tắp
Toa tàu cuối đi qua, cố ngoái đầu nhìn lại
Đường tàu hai hàng đan lá dưới mưa bay.
***
Có nỗi nhớ mỏng tang
Rụng xuống chân em như cả ngàn cánh bướm
Trong suốt không màu, như mắt em buổi sớm,
Nỗi nhớ buồn, nỗi nhớ bay lên!
***
Thôi thì thôi, nỗi nhớ mỏng manh,
Thôi thì thôi, thành phố buồn tận cùng đêm trắng
Thôi thì thôi, mắt ai như lửa đắng

View original post 11 từ nữa

Tiếng còi tàu gọi

Đã bao lâu rồi bạn chưa nghỉ làm lấy vài bữa, đến một thành phố xa xôi, lang thang trên con đường nhỏ khúc khuỷu giữa những vườn rau, vườn hoa xanh ngút mắt, ngắm mây trôi trên đỉnh núi xanh thẫm, hít hà mùi lá thông và cỏ mới cắt trong không khí lạnh và khô.

Đã bao lâu rồi bạn không lặng lẽ đi theo cậu bé địa phương thăm vườn hồng trên núi, nghe cậu kể chuyện về khu vườn 40 tuổi mà bà mẹ đơn thân đã trồng cho cô con gái. Giờ vườn hồng ấy trĩu trịt trái chín, ríu rít tiếng chim sẻ, chim chào mào, chim cu về ăn trái. Cô con gái 40 tuổi xây thêm một biệt thự tuyệt đẹp bên vườn hồng của mẹ. Bà mẹ vẫn rang tay cà phê theo cách cũ, tức là rang với bơ và chút mắm ngon,để đãi khách đến biệt thự của con.

Đã bao lâu rồi bạn không tùy hứng mua vé lên một chuyến tầu, chỉ để có cái cảm giác lâng lâng của một người đi, để lặng nghe tiếng còi tàu gọi vang những con phố, vang cả thung lũng, vang cả bầu trời nặng mây treo trên núi. Sân ga, chàng trai trẻ bán mấy đồ chơi handmade bật loa bài hát “Last Christmas”. Bạn bất giác hát theo “Giáng sinh năm ấy em trao anh cả trái tim mình, vậy mà hôm sau anh đem vứt bỏ. Giáng Sinh này để không còn phải khóc, em đem trái tim mình tặng một người, một người đặc biệt.”

Đã bao lâu rồi bạn không đi bộ trên những con phố nhỏ, nhìn bọn trẻ tan trường ríu rít về nhà, ngắm hàng cây mới được trồng dọc phố đang trổ mầm non, lắng nghe tiếng dương cầm ai chơi trên gác hai ngôi nhà cũ có ô cửa xanh phủ hoa tầm xuân hồng nhạt. Rẽ vào quán cà phê trong tòa nhà vốn là nhà ga xe lửa cũ, uống một ly Ameciano nóng không đường, và nghe Lionel Richie hát “Lady”.

Đã bao lâu rồi, bạn không leo núi, để thảnh thơi nghe gió thổi dọc những hàng thông, ngắm cả thành phố chìm trong sương mờ, xa xa những ngọn núi xanh sẫm cuộn mình trong mây lười biếng, chỉ để thấy mình bỗng giống như ngọn cỏ nhỏ bé nhưng là một phần gắn bó của cả khung cảnh hùng vĩ ấy.

Đã 20 năm tôi mới về Đà Lạt, vẫn thấy mình vẫn ngơ ngác và háo hức, vẫn run rẩy trong cái lạnh khi lang thang trong mưa giữa con đường dốc, ngắm những ngôi nhà Đà Lạt cổ trên khu phố cũ, những biệt thự ẩn giữa vườn cây.

Lâu lắm rồi, tôi mới có dịp sung sướng ủ trong tay một cốc cà phê thật nóng và ngắm mưa lạnh lãng đãng trong quán cũ vắng người vào một chiều muộn đáng ra tôi đang ở cơ quan, mỉm cười nhìn những cô gái diện áo len dày nép sau người yêu đi chơi phố. Bỗng đâu nghe tiếng còi tầu trong màn đêm đang đổ xuống, reo gọi vang xa.

Phạm Việt Hà

24.12.2020

Mưa tháng 5

Bài tình ca tháng 5 dành cho em
Còn ngân vang hay tan biến theo mưa ướt nhoà…”- Trần Lập

Những cơn mưa rào dồn dập trên mái, ngoài hiên, đập vào khung cửa. Giông và gió xoáy giữa không gian, đánh thức cả bầu trời, đánh thức những tòa nhà, hàng cây đang ngủ yên, đánh thức phố xá mệt mỏi. Dòng nước cuốn tràn trên phố, dọc những thân cây, rửa trôi mọi rác rưởi, bụi bặm, tắm mát cho cả thành phố cả ngày phơi mình dưới nắng như rang. Mưa ghé mặt đập tay vào khung cửa cạnh nơi tôi đang ngồi cặm cụi làm việc, rủ tôi chạy trốn công việc ngập ngụa không bao giờ hết, theo những dòng nước xối xả chảy tràn, theo gió mạnh, theo mùi lá, nước và bụi nồng nồng chạy rong trên phố xá.

Năm nay thời tiết không theo quy luật nào cả. Đêm 30 Tết, mưa rào trút xuống như lũ cuốn, ngập nguyên khu phố tôi đang ở. Thế là váy áo, cờ hoa và các đôi trai gái đổ ra đường đón năm mới đều ướt nhẹp. Thế là show to show nhỏ ngoài trời đều phải bỏ, rau dưa ngoài ruộng cũng nát cả. Giữa hai cơn mưa, tôi đi bộ dọc phố, nhảy lên gờ cao những chỗ nước còn ngập, thích thú ngắm con phố vừa được rửa sạch mới tinh, lòng thầm mong năm mới sẽ an lành, trong trẻo như làn không khí tôi đang hít tràn ngực.

Trời lại mưa to, đồng nghiệp tôi đã về nhà cả. Tôi khóa của văn phòng, định lấy áo mưa mặc rồi lại thôi. Có mấy khi được đi trong mưa thế này. Đường về nhà không quá đông vì trời cũng đã tối muộn, tôi đi thong thả qua những phố nhỏ về nhà, mưa hắt vào mặt mát lạnh. Một phụ nữ đi ra từ khu chung cư sang trọng, hướng đi cùng chiều. Cô đi rất chậm và chắn phía trước nên tôi để ý. Đến ngã tư, cô dừng xe, tôi đỗ ngang cạnh chờ đèn đỏ, sát cột đèn đường. Trong khoảnh khắc, tôi nhìn thấy khuôn mặt không trang điểm giàn giụa nước mắt và hai vai cô đang rung lên bần bật. Tôi không nghe thấy tiếng cô khóc, chỉ là những tiếng nấc  ghìm không nổi bật ra khe khẽ. Dưới ánh đèn, giữa cơn mưa tháng 5 sầm sập, chỉ có hai chúng tôi đợi đèn đỏ chuyển xanh trên ngã tư trống trải. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cô quay đi, lấy tay quệt nước mắt rồi vụt phóng vượt lên khi đèn chưa kịp chuyển màu. Cô trạc tuổi tôi, đẹp và có vẻ dịu dàng hiếm có.

Phụ nữ ở tuổi chúng tôi ít khóc, có lẽ vì chúng tôi đã đủ trải nghiệm để không còn bị sốc với những chuyện vặt vãnh cỏn con, cũng đã biết tự bảo vệ mình ít nhiều trước chuyện này chuyện khác. Nếu có thứ gì đó làm một phụ nữ ngoài 40 tuổi khóc như vậy, hẳn đó là chuyện đáng phải để tâm. Nếu có ai đó làm một phụ nữ ngoài 40 tuổi khóc, hẳn đó phải là người quan trọng với cô ấy, hoặc chính cô ấy đã tự làm điều gì đó rất không phải với mình. Mưa bỗng nặng hạt hơn và gió thổi nghiêng cả chiếc xa máy cà tàng tôi đi, cơn mưa tháng 5 mãnh liệt. Tôi mong cơn mưa sẽ không làm cô ngã. Tôi mong cô bình an về nhà, nếu cô có một nơi được gọi là nhà. Rồi cô sẽ ổn thôi, như cơn mưa rồi sẽ tạnh.

Trời đang mưa giữa nắng vàng rực rỡ. Mẹ tôi gọi đó là mưa bóng mây, mưa từ một đám mây lẻ nặng và thấp và sẽ tạnh rất nhanh. Tôi chưa từng thích những cơn mưa bóng mây, chúng quá hời hợt để làm dịu cái nóng, quá ngắn ngủi để kịp làm người khác nhận ra là có một cơn mưa, quá tẻ nhạt để đánh thức sự sống mà chúng chạm tới. Tôi thích nhất những cơn mưa nghiêng trời nghiêng đất, mưa thật ra mưa; những cơn mưa lồng lộng gió, vang trời sấm chớp. Để rồi khi trời quang mây tạnh, cả thế giới này sáng rực rỡ và tươi rói dưới nắng mới và mầm xanh.

Tôi từng tự hỏi sao tôi lại thích những cơn mưa mùa hạ đến thế. Câu trả lời đơn giản, những cơn mưa luôn đầy cảm xúc, nhắc tôi sống, nhắc tôi là tôi không phải là ai khác. Những cơn mưa rào ồn ào, mãnh liệt và tươi mát đưa tôi trở lại với ký ức thanh xuân tươi đẹp, nơi tôi từng đến, con đường tôi đã đi, người tôi đã gặp; nhắc tôi đừng quên tiếp tục sống đến tận cùng của những gì tôi đã chọn, là tôi.

Hà Nội, 2.6.2020

Phạm Việt Hà

 

 

Mẹ khóc, Mẹ cười

Genderchats

Hồi nhỏ, nó sợ nhất là khi mẹ khóc.

Nhà hết gạo, mẹ bảo nó vác rá đi vay, hàng xóm mỉa: “Cho nhà mày vay, lấy gì mà trả!”. Nó vác cái rá không về kể lại sự tình, mẹ quay người đi vào bếp, giấu đôi mắt đỏ hoe.

Mẹ đưa nó tờ tem phiếu, sai đi xếp hàng mua cá. Chờ mãi mới đến lượt, nó lần túi quần tìm cái tem  và tiền mẹ giao, thì cả hai đều đã không cánh mà bay. Cả ngày hôm đó, nó lang thang ngoài chợ đi tìm cái tem đã mất,tối mịt mới lần về, mẹ ôm nó thật chặt vào lòng mà khóc.

Nó vẫn nhớ có lần giật mình tỉnh giấc giữa đêm, bố ngồi hút thuốc trong góc nhà cạnh bàn thờ, tàn thuốc lập lòe cháy như ma chơi. Mẹ nằm trên giường, nước…

View original post 249 từ nữa