Người thầy tử tế

Lên trung học phổ thông, mình thi đỗ vào lớp chọn của trường gần nhà. Lớp đa phần là các bạn đã học lớp chọn hoặc trường chuyên từ bậc THCS, có cả một vài bạn là con của quan chức. Cô giáo chủ nhiệm lớp cũng là giáo viên dạy toán có vẻ không thích mình. Tập quân sự, mình không mượn được dép quai hậu để đi, cô không hỏi lý do mà mắng “Tôi nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà. Thế là điểm thi đua của cả lớp này bị trừ vì chỉ một mình cô.” Không đi học thêm, mình bị điểm kém, cuối tuần cô nhiếc trước lớp “Con mèo đẻ ra con mèo, con chó đẻ ra con chó. Chỉ có ông Víc-to Huy-Gô là con ông say rượu mà thành được nhà văn nổi tiếng. Con em dân ngõ chợ Khâm Thiên thì cũng chỉ đi bán rau thôi.” Bọn mình truyền nhau quyển nhật ký lớp để đọc vụng trong giờ Vật Lý, đến đúng mình thì bị thầy bắt và ghi sổ đầu bài. Giờ sinh hoạt lớp cô mắng “Cô tí tuổi đã trăng hoa, không hiểu sau này cô thành cái loại gì.” Mình sợ cô và tự ti đến nỗi mỗi lần cô gọi mình lên bảng là hai đầu gối run cầm cập, người bủn rủn không nói thành lời. Thế nên điểm kiểm tra miệng của mình thường rất kém, đành phải cố gỡ bằng điểm kiểm tra viết. Có thể cô đã quên từ lâu những điều cô đã nói, có thể cô không có ý xúc phạm học sinh mà chỉ là nói ra cho bõ tức hay giải tỏa những ức chế mà cô phải chịu. Cũng có thể cô không biết, những điều cô từng nói và làm ám ảnh mình cho tới tận bây giờ.

May mắn,  mình có hai người thầy tuyệt vời, những người đã giúp mình giữ được niềm tin vào bản thân.

Thầy  Trăn dạy bọn mình môn tiếng Anh suốt ba năm. Thầy chưa từng hỏi hoàn cảnh nhà mình mà coi mình như một học sinh bình thường và mang cho mình sự ấm áp từ những niềm vui nho nhỏ một cách rất tự nhiên. Thầy khen mình là “từ điển di động” trước lớp, dạy mình về các loài hoa thầy trồng trên sân thượng, về những bông hồng quế đỏ thẫm như máu mọc từ những thân cây còi cọc đầy gai. Thầy bảo Ngọc, con gái thầy rủ mình đến nhà thầy học tiếng Anh rồi kèm mình học nâng cao miễn phí. Thầy trêu để cả hai đứa cười nghiêng ngả suốt những buổi học cùng thầy. Có lẽ thầy hiểu, vào giai đoạn đó thứ mình cần là chút động viên và những niềm vui nho nhỏ để có thể tin vào bản thân mà đi tiếp. Đến giờ, mỗi lần đến thăm thầy, mình vẫn thấy ấm áp và vui vẻ tự nhiên nguyên vẹn như xưa.

Cô giáo dạy văn của mình không khỏe lắm. Những hôm trời mưa chồng cô thường phải đèo cô đi làm vì cô không tự đạp xe đi nổi. Mùa đông, lớp mình thường đóng các cửa sổ thật kín trước giờ cô lên lớp vì cô không chịu được gió lùa. Thế nhưng cô có giọng nói rất vang và cách bình văn rất sắc. Những giờ văn của cô không khiến bọn mình mệt mỏi lê thê như nhiều lớp khác. Khi dạy, cô không còn là bà giáo sắp về hưu ốm yếu, mà đầy sinh khí và say mê. Cô Nhật không mấy khi phạt lớp mình dù bọn mình rất nghịch. Cô chỉ nhăn mày cằn nhằn nếu bọn mình nghịch quá, xong rồi lại tủm tỉm cười. Cô hình như nhớ rằng bọn mình vẫn chỉ là lũ trẻ con. Buổi học cuối cùng của lớp, một bạn viết lên bảng “ Cô ơi, ra trường chúng em sẽ nhớ cô nhiều lắm. Cô có nhớ chúng em không?”.  Cô vào lớp, lặng người giây lát rồi cầm phấn viết xuống dưới  “Cô cũng sẽ nhớ các em nhiều lắm! Cô sẽ không quên các em đâu.”

Có lẽ thầy Trăn và cô Nhật cũng đã quên những gì họ đã làm cho mình và rất nhiều học sinh khác. Họ yêu nghề dạy học và yêu học trò của mình một cách tự nhiên. Họ tin đó là điều đương nhiên mà một người thầy nên làm.

Mình từng đọc ở đâu đó rằng người dạy học không chỉ dạy, mà là người giúp bọn trẻ tin vào bản thân chúng và những điều tử tế bằng chính lòng tốt và sự tử tế của họ. Mình biết là làm được thế chẳng dễ dàng gì. Cả thầy Trăn và cô Nhật đều không giàu có về tiền bạc, đều sống giản dị tằn tiện.  Cũng không nhiều người thầy cô từng dạy quay lại tìm thầy cô để cảm ơn. Thứ họ được từ nghề dạy học không phải tiền bạc, thành công hay lòng biết ơn mà là những đứa trẻ lớn lên thành người tử tế.

Việt Hà

29 tháng 9 năm 2019

Advertisements

Những điều mẹ dặn

Genderchats

Công việc và tiền bạc

  1. Làm những công việc mà mình làm tốt, đừng tham những việc mà mình không giỏi, dù nó có hứa hẹn mang lại cho mình rất nhiều tiền.
  2. Làm việc gì cũng phải cố gắng hết sức, đã hết sức rồi, được đến đâu hài lòng đến đó.
  3. Luôn giữ cho mình năng lực kiếm ra tiền, luôn giữ cho mình đủ tiền để nuôi con.
  4. Đồng tiền kiếm được bằng công sức ở lại nhà mình lâu hơn.
  5. Cẩn trọng với những khoản chi tiêu lớn, thoải mái với những khoản chi tiêu nhỏ hàng ngày, nhưng đừng bao giờ lãng phí.
  6. Dùng tiền để giúp người, đừng dùng nó để hại người.

Gia đình

  1. Người trong nhà, chỉ nói chuyện tình cảm, không cãi nhau chuyện quan điểm, tiền bạc hay làm ăn.
  2. Người trong nhà, chỉ giúp nhau, không được tị nhau.

View original post 146 từ nữa

Tĩnh lặng

“Hai tiếng bình yên ai xin thì cho
Hiến thêm một đời
Một đời nổi bão có đôi lần thôi
Còn thì rất vui còn thì thắm tươi…” Bùi Quốc Bảo

 

Hôm nay Tết Trung Thu, là sinh nhật của mình tính theo Âm lịch. Mẹ bảo lúc mẹ sinh mình, gà gáy và trời vừa rạng sáng.

Tết Trung Thu này đặc biệt dẫu không có bánh dẻo bánh nướng, không bưởi không hồng, cũng  không nghe tiếng bọn trẻ phá cỗ rộn ràng trống đèn ngoài ngõ. Mình đón Tết Trung Thu  ở một nơi rất xa nhà, trong ngôi làng Kannawa nghi ngút hơi nước nóng. Làng nhỏ chỉ dăm chục nóc nhà với một ngôi chùa nâu cũng nhỏ ẩn mình trong bóng cây cổ thụ đầu làng, nhưng có đến hơn chục nhà tắm khoáng công cộng (onsen). Bước ra khỏi cửa nhà, quay phải quay trái đều là nhà tắm khoáng nóng, nước nóng phả lên từ con suối chạy xuyên qua làng, từ cống ngầm dưới đất, từ vòi xả nhiệt trên cao làm cả làng luôn chìm trong nghi ngút hơi nước nóng. Ngôi làng tám chín phần dân số là người già, chiều muộn các bà các ông khăn bông vắt vai, tay cầm chậu, tay cầm áo quần lững thững ra các onsen của làng đi tắm. Trên tường nhà tắm có ảnh và hướng dẫn cách dùng onsen theo kiểu địa phương cho khách ngoại quốc. Mình lặng lẽ tắm, quan sát và bắt chước các bà các cụ. Họ vừa tắm vừa khe khẽ trò chuyện với nhau. Giọng nói, nhịp điệu và cử chỉ của họ đều hết mực chậm rãi khoan hòa, mình cảm nhận được sự tĩnh lặng trong những cử chỉ và trao đổi ấy.

Đêm xuống, bọn mình đi bộ trong làng sau bữa tối, qua những ngôi nhà gỗ ấm ánh đèn vàng. Đèn đường cũng vẫn là đèn vàng kiểu cũ, chiếu ánh sáng ấm và không gắt xuống dọc những con đường đá nhỏ. Trời đen sẫm và trong khoe vầng trăng sáng tròn đêm rằm, thi thoảng những đám mây vây kín mặt trăng trong phút chốc rồi lại kéo nhau đi mất. Cả con đường tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng guốc gỗ lạch cạch bọn mình đang bước và tiếng côn trùng rỉ rả từ các vệ cỏ và vườn hoa. Mùi lưu huỳnh từ hơi nước suối khoáng phả lên hơi nồng nhưng không khó chịu. Cả nhóm lặng lẽ bước, có lẽ ai cũng muốn được hưởng trọn vẹn sự tĩnh lặng của đêm, thứ đã lâu bọn mình thiếu khi sống trong thành phố quá đông người và quá nhiều âu lo mưu sinh.

Hôm nay sinh nhật mình, là Tết Trung Thu, cũng là ngày con trai tốt nghiệp đại học. Buổi sáng, cả nhà xúng xính áo quần đi dự lễ. Chiều về, bà chủ nhà đón ở cửa với một hộp bánh truyền thống và tờ giấy ghi “Chúc mừng cháu đã tốt nghiệp. Chúc cháu hạnh phúc! Bác sẽ cố hết sức để nói tiếng Anh nhiều hơn.” Tối nay, bọn mình ăn Tết Trung Thu bằng bánh ngọt Nhật. Lòng hiếu khách giản dị của bà chủ nhà làm cả nhóm xúc động. Ở nơi tĩnh lặng này, lòng người hình như cũng trong trẻo hơn, ít tính toán so đo hơn, quý người hơn.

 

Từ năm ngoái đến giờ, mình lu bù. Vừa phải học để thi lên bậc, vừa  phải học để thích ứng với yêu cầu thay đổi công việc, vừa hỗ trợ việc này việc nọ bên công ty. Nhiều lúc thấy mệt nhưng mình quả thật chưa từng thấy nản. Dẫu có vất vả nhưng những công việc mình làm đều là việc mình yêu thích, đều là công việc đúng sở trường, đều cho mình cơ hội để thành người tốt hơn, cơ hội được làm với những người mình có thể học hỏi rất nhiều.

Thường thì mình cố tách bạch cảm xúc và quan hệ cá nhân với công việc và các quan hệ công việc, cố không bị lôi vào những chuyện tranh khôn hay thị phi ở cơ quan. Thế mà mấy tuần trước, chẳng hiểu thế nào mà mất bình tĩnh đến nỗi to tiếng với một đồng nghiệp. Dẫu sai dẫu đúng thế nào, mình cũng đã không quản lý được cảm xúc của mình, đã đến lúc mình cần một khoảng lặng, cần được tách ra khỏi vòng xoay cuồn cuộn của công việc thị thành, được nhìn lại mình trong yên tĩnh giữa thiên nhiên, tìm lại cho mình chút tĩnh lặng nội tâm để cân bằng cuộc sống. Những khoảng lặng ấy, giúp mình giữ mình lại là mình.

Đêm Trung Thu này, mình có được sự tĩnh lặng mà mình mong có.

Việt Hà

Rằm Trung Thu 2019

 

 

 

 

 

Cứ sống thôi

  • Em về đây, hết giờ ăn trưa rồi
  • Khổ thân, lúc nào cũng vội vội vàng vàng.

Mình chào mấy chị bạn cũ, vội ra lấy xe chạy về văn phòng, vọng nghe tiếng người bình luận “Làm cho Tây khổ thế đấy, tiền nhiều một tí nhưng mà mất hết tự do.” Mình mỉm cười, định nghĩa tự do của mỗi người mỗi khác. Với người này là thời gian làm việc thoải mái, với người khác lại là được tôn trọng, được học hỏi và làm việc đúng với quan điểm và giá trị sống của mình.

19149170_10154974197593371_6503302828540814831_nHồi mình nghỉ việc ở trường đại học sau 12 năm công tác để làm cho một trường học tư nhỏ xíu của Mỹ, thỉnh thoảng lại nghe xì xào chỗ này chỗ nọ “Chắc dính phốt nên phải đi chứ đang làm quản lý, có mà điên mới bỏ trường đại học to đùng đi làm cho cái chỗ bé tí thế này.” Cũng lại có hôm đang ăn trưa cùng đồng bọn, có anh đồng nghiệp cùng trường cũ khật khừ say cầm cốc ra bàn mình vì nhận ra người quen. Hỏi han dăm câu ba điều xong, anh bảo “Này, ngày xưa em đi là chuẩn đấy, cái chỗ đấy giờ toàn người chẳng ra gì”.  Mình ghét nhất những người nịnh thối, nên nghiêm mặt đốp luôn “Anh không nên nói thế. Những đồng nghiệp ở lại không phải vì họ không giỏi giang hay không tử tế, cũng không phải họ không thể đi đâu khác. Ở hay đi đều là quyết định cá nhân anh ạ.” Anh đồng nghiệp có vẻ xấu hổ, chào vội rồi khật khưỡng quay trở lại bàn tiệc phía bên kia phòng.

23473122_10155414479638371_6871772790698257496_nNgày ấy, mình chỉ nghĩ làm việc ở đó đã đủ lâu, muốn biết những môi trường làm việc khác, cách quản lý khác, tự tin là mình còn thay đổi thích ứng được với yêu cầu công việc mới, nên chuyển đi. Từ đó đến giờ thêm 12 năm nữa, mình cũng đã kịp nhảy việc thêm mấy lần. Đi rồi, thấy mình tốt lên, có nhiều góc nhìn khác, giàu có hơn về mọi nhẽ, càng biết trân trọng những gì mình đã học được từ thời gian làm việc ở trường. Cuộc sống vốn đa chiều, đa dạng, đa lựa chọn, thay đổi không ngừng. Càng nhìn ra, chấp nhận và hòa hợp được với những khác biệt và thay đổi ấy thì càng nhìn rõ được mình, càng ít lấy cách nghĩ hay trải nghiệm của mình ra mà phán xét người khác, cũng không còn quá nhọc lòng những chuyện chẳng đáng nhọc lòng. Mà ai cũng giống ai  thì đời buồn chết được.

***

T bằng tuổi em trai út của mình, tính tình điềm đạm. Mười hai năm làm đồng nghiệp rồi đối tác với nhau, mình chưa từng thấy T mất bình tĩnh hay lạc giọng bao giờ. Buổi tối, mình đang đi dạo thì T gọi điện, vừa khóc vừa nói, lạc giọng thất thần “Chị ơi, bố em nguy rồi, giờ nhà em đưa ông về quê. Mấy việc đang làm dở, chị lo giúp em.” Mình cũng sững sờ bủn rủn. Đã gần tháng trôi qua, việc tang gia cũng đã hoàn tất, người đàn ông hơn 40 vẫn thẫn thờ nhớ bố, sợ không biết ở thế giới bên kia cụ có ổn không.

23518914_10155414483253371_3928020832683330607_nNói chuyện với T, mình an ủi cậu bằng triết lý “vô thường” trong Phật giáo, rằng vạn vật vạn sự, dù là tâm thức, con người hay ngoại cảnh luôn không ngừng biến đổi, không có gì là vĩnh hằng. Mọi thứ trên đời, trong đó có con người đều chuyển hóa liên tục qua chu kỳ sinh, trụ, dị, diệt. Ai cũng có thể chứng nghiệm tính “vô thường” qua những gì đang xảy ra xung quanh. Mình bảo T “Rồi chị em mình cũng sẽ về với đất, rời bỏ xác trần để bắt đầu một vòng luân hồi khác.”  Nói vậy, nhưng mình cũng hiểu chấp nhận bản chất “vô thường” quả là không dễ, giống như T không dễ gì chấp nhận việc bố cậu vừa cười vui hiền hậu bên con cháu đấy mà bỗng ốm nặng rồi mất chỉ trong vài ngày, hay bạn mình không dễ gì chấp nhận sự thật rằng tình yêu của vợ với anh đã chết khi cô bỗng đặt tờ đơn ly hôn trước mặt chồng để đi theo một người khác sau 15 năm chung sống. Những gì đã có, đã gắn kết giữa người với người, giữa người với vật, giữa quá khứ và hiện tại đâu dễ gì nói mất là thôi, bảo thay là cứ thế đổi thay, bảo buông là bỏ được.

***

DSC00073Thầy gọi điện “Hà khỏe không? Lâu không thấy qua chơi. Thầy có mấy cuốn sách mới muốn gửi cho Hà.

Chiều mình qua nhà thầy, thấy thầy đã xuống tầng 1 đợi, còn cô Mùi đã pha trà sẵn mời khách. Cô bảo năm nay thầy yếu hơn, cô không hướng dẫn nghiên cứu sinh hay làm thêm nữa vì phải tập trung chăm sóc thầy. Thầy chỉ tủm tỉm cười. Đúng là thầy gầy hơn, tóc cũng đã bạc trắng hết cả, nhưng giọng nói vẫn vang, vững, ấm áp và mắt thầy vẫn lấp lánh lúc nhìn cô. Hai thầy trò tán đủ chuyện, từ chuyện văn, chuyện nghề, chuyện những người xưa năm cũ đến chuyện những con phố cổ.

Thầy lấy sách ký tặng cho mình, một cuốn thơ Anh được thầy sưu tầm, dịch và chú giải. Những bài thơ lúc sóng sánh tình trong từng con chữ, lúc an nhiên tĩnh tại trong dáng vẻ của những ngôi nhà, làng mạc, nhà thờ và cánh đồng xanh biếc mù sương. Nhìn thầy cô chậm rãi  uống trà và nói chuyện về thơ, về phố về làng Hà Nội,  bỗng thấy mình như trẻ lại, thành cô bé ngày nào đeo cặp chạy tung tăng theo hàng cây bàng trên phố Sinh Từ đến lớp những sớm mai. Những người như thầy cô, như mẹ mình chính là hồn phách, là phần trong lành của tháng của năm. Họ sống hồn nhiên nhưng kiên cường qua cả những ngày bình yên và dông bão, làm những việc họ say mê, đi con đường họ chọn đến tận cùng, cho đi và nhận lại bằng tấm lòng rộng mở.

***

Cứ vững lòng mà sống cho ra sống thôi Hà nhỉ. Cứ sống tận lòng trong hiện tại để mình là phiên bản trung thực nhất của mình, để cuộc đời mình đang có thực sự là cuộc đời mình muốn có, để những gì đang có là điều tốt đẹp nhất mình có thể tự tạo ra cho mình và những người xung quanh ngay lúc này, để khi đứng trước những thay đổi đang đến, dù tốt hay xấu, mình có thể nói “Tôi đã thực sự sống những ngày tươi đẹp nhất tôi có thể”.

Việt Hà

Những mảnh của một hiện thực khác-Pieces of a different reality

Genderchats

Mình có một nhu cầu mạnh mẽ là tìm kiếm những bản ngã rất khác nhau trong bản thân mình, những mảnh hiện thực khác nhau của thế giới mình đang sống.

005Bác Phó Đại sứ về nước, bán 4 bức tranh của Peter Max, được mua từ hồi bác còn làm tổng lãnh sự Đức tại Atlanta năm 1990.Những bức tranh vẽ theo trường phái lập thể, khi nhìn thấy giống những mảnh của một hiện thực khác, một không gian khác được cắt ra mang tới cho mình. Cô bạn cùng cơ quan thấy mình viết thư hỏi mua, bảo “Tranh của bác này nghuệch ngoạc hơn tranh con em vẽ, dở hơi mới bỏ tiền ra mua.” Mình không đáp, chỉ nghĩ “Chị có mua tranh đâu, chị mua thứ khác”.

bữa tốiMỗi năm mình đọc truyện của một tác giả, đọc nhiều đến mức có thể hiểu…

View original post 520 từ nữa