Sướng

Ba mươi Tết, mình thích đi xin chữ, thực là để suy nghĩ cho thấu cái mình muốn có được trong năm mới.

Năm ngoái, tự dưng dở chứng, hỏi ông lão: ” Anh thích chữ gì, để em xin.”

Lão tủm tỉm: ” Em xin cho anh chữ Sướng.”

 

Ngẫm nghĩ, thấy mình sướng nhất là lúc rúc mặt vào mông con mà ngủ, áp mặt vào ngực chồng mà hít.

Kiểu này, chắc phải treo chữ Sướng ở đầu giường.

Tháng 7 năm 2011

Advertisements

Thi thoảng hãy đi xa

Thi thoảng hãy đi xa bạn nhé!

Để thấy nhớ mùi nắng trên áo mẹ phơi chiều,

Để thấy thèm tiếng chân con líu ríu chạy ra chào,

Để thấy thương bàn tay chồng nắm nhẹ,

Má chồng ấm và tiếng con thở khẽ,

Như gió nhẹ đầu thu.

Thi thoảng,

Hãy đi,

Để con biết thèm hơi ấm mẹ

Như sáng mùa đông nhớ nắng ngày hè,

Như mùa xuân bỗng nhớ tiếng ve,

Như giữa phố nhớ chân người bước nhẹ.

Thi thoảng hãy đi xa,

Nhưng đừng đi lâu quá,

Để người đi, hơi ấm vẫn trở về,

Để hương thầm vẫn bén duyên quê,

Và yêu vẫn yêu đầy như cũ.

Thi thoảng, hãy đi xa!

Phạm Việt Hà

Tháng 5 năm 2011

Đàn bà nước lọc

Bài đăng trên Lửa Ấm số tháng 8 năm 2011

Những người đàn bà như họ bị gọi là “nước lọc”. Bề ngoài, họ không xấu nhưng không đẹp, không ăn bám cũng chẳng kiếm bộn tiền, không đần độn nhưng chẳng thể gọi là sắc sảo, cắm cúi làm vợ, cặm cụi đẻ con và vật lộn với đủ loại kế hoạch và mối quan tâm xoay quanh căn bếp, vườn nhà và lũ nhóc.

Khổ nỗi, những người đàn bà “nước lọc” lại hay vớ được các chàng “Chivas”- hay ho, vững chãi và giỏi kiếm tiền. Các chàng đủ khôn ngoan để hiểu rằng cái giống nước lọc ấy tuy nhạt nhưng lành và mát: tưới vào cây- cây tốt, đổ vào gạo- gạo thành cơm, pha trà, uống thuốc đều cần tới cả. Cái giống nước lọc, đựng vào đâu cũng được, dùng gì cũng tiện, lại chẳng phân biệt sang hèn, dễ xin dễ kiếm, dễ dùng, dễ bỏ, không đòi hỏi, cũng chẳng cầu kỳ.

Các chàng cũng hiểu, những nàng thông minh thường khó lường, những nàng tài hoa thường ẩm ương, những cô chân dài thường yêu đồ hiệu- ghét việc nhà, còn những người đàn bà vừa ngoan hiền chịu khó, vừa xinh đẹp quyến rũ, vừa giỏi giang thông minh, vừa nọ…lại vừa kia thì vô cùng hiếm. Mà đã hiếm, thì khó tìm, và dù đã tìm được, chắc gì có được, dù đã có được, chắc gì giữ được trong tay. Thế nên, các chàng “Chivas” quyến rũ, mạnh mẽ ấy thường chọn yêu đương và chung sống với một “nước lọc” biết an phận, biết xây tổ và chăm con cho mình.

Khổ nỗi, vẫn biết nước thì tinh khiết, vừa mát lại vừa lành, nhưng mà uống độc vị cả đời thì cũng chán. Thế nên các chàng “Chivas” thi thoảng vẫn lén lút rủ nhau chuyện này chuyện nọ. Nhẹ thì la cà cà phê, chè lá, phởn phơ thì bia hơi, hăng tiết thì vào bar uống cocktail hay về quê chơi quốc lủi. Các chàng nghĩ bụng, mấy bà “nước lọc” có biết thì cũng chỉ sôi lên sùng sục như canh quá lửa rồi lại nguội dần, cùng lắm thì đá đổ bình trà, đập tan hũ mật, hấm chỗ này, hứ chỗ nọ, chứ còn lâu mới dám đụng tới rượu quý của mình. Mà các bà “nước lọc” cũng chẳng có gan “ông ăn chả, bà ăn nem” vì sợ bị tóm và cũng chẳng dám đánh ghen vì sợ “xấu chàng hổ ai”. Các chàng biết là nước đã ở trong chum thì sợ bị san ra vại, đã ở dưới suối thì sợ chảy vào mương; biết là nước có sôi tung tóe thì rồi sẽ nguội, nên họ cứ hết trà lại rượu, hết cà phê lại mật ong.

Chớ có lầm.

Hơn nửa những người bị các chàng Chivas hào hoa và các nàng “cocktail” sành điệu gọi là “nước lọc”, thực ra là vodka loại nặng, hoặc chí ít cũng là quốc lủi mẻ đầu. Họ chọn phận “nước non” chỉ vì một chữ “tình”, vì họ yêu cái người đàn ông họ lấy, vì họ biết rõ nếu họ cũng sóng sánh lóng lánh như các em “cocktail” xinh đẹp giỏi ỡm ờ, thì ai chăm cha mẹ già, ai nâng niu con dại, ai giữ bếp lửa hồng, ai lên- ai xuống cùng ai; nếu họ cũng bon chen trồi trổ vì tiền vì danh, cũng lồng lộn áo xống với tình nhân, thì ai trồng cây vun luống, ai che nắng, ai hứng mưa.

Các chàng cứ tưởng mấy bà thì chả biết gì về xã hội, chẳng rành gì những trò hoa lá của đàn ông, và chẳng bao giờ dám buông tay thả vỡ những gì mình nâng hứng. Họ không biết, đa phần những người đã có bản lĩnh sống ngoài vòng bon chen thì đều là những người bon chen rất giỏi. Những người đã hết mình gìn giữ hạnh phúc, thì sẽ không bao giờ tiếc nuối khi phải buông tay. Những người đàn bà không màu mè, xanh đỏ, lại thường đằm thắm ấm áp. Họ chọn sống cuộc đời “nước lọc” vì họ biết rõ họ muốn gì và được gì từ đó, chứ không phải vì họ đần đụt hay kém cỏi mà không sống được đời“cocktail”.

Họ quên mất rằng, mỗi lần sôi sùng sục, bắn tung tóe, là một lần nước bị làm đục, bẩn hay biến chất. Nước không còn tinh khiết nữa, mà có vị ngang ngang. Nước không còn mát lành nữa, mà có mùi thạch tín.

Thế nên, muốn “nước lọc” luôn mát lành, thì “Chivas” ơi, xin đừng sóng sánh.

By Ha Pham

Ngày 16 tháng 1 năm 2011

Đẹp

Đi công tác miền Trung, có anh giáo viên ở địa phương bảo: “Chị à, hồi tôi đi học ở Hà Nội, thấy phụ nữ Hà Nội đẹp nhất vào mùa Thu và mùa Đông”. Người đàn ông miền Trung nhìn thấy vẻ đẹp ở những cái má nẻ ửng hồng, nhìn thấy vẻ dịu dàng của người phụ nữ hòa vào tiết thu buồn dìu dịu, những thứ mà đàn ông miền Bắc ít nhìn ra.

Mình thấy chạnh lòng. Chợt nhớ lại hồi còn nhỏ xíu, mẹ thường vừa bôi mỡ gà lên má, lên chân mình, vừa bảo “bà khen con bà đẹp, tháng 11 bà biết con bà”. Mẹ thương con nẻ nứt môi, rám má mà quên mất bản thân mẹ cũng đang cước đỏ hết đầu chân.

Mình thấy chạnh buồn. Suốt thời hoa đỏ, mình chưa từng tự ngắm mình để hỏi: “mình có đẹp không? mình đẹp nhất khi nào?” Mà mình cũng chẳng có thời gian mà làm điều đó. Đến ngủ còn chẳng đủ giấc nữa là. Rồi suốt những năm sau thời hoa đỏ, mình bận công việc, con cái, gia đình đến quên mất mình là phụ nữ, quên mất là mình có quyền được đẹp và có trách nhiệm làm đẹp, đến mức bị chị em ở cơ quan gọi là ” bà già chuối thâm”.

Thế mà hôm nay đi làm về, mình hỏi các con: “Các con ngồi ở trên giường, nước ta ai đẹp được dường như ta?”

Các con liền đáp :  “Không ai cả. Mẹ đẹp nhất trần gian.”

Thế có oai không chứ. Hóa ra, trong mắt trẻ, người đẹp nhất là người yêu chúng nhất.

Thế là mọi thứ chạnh lòng trên đời tiêu biến hết. Thế là mình lại thấy mình tự đủ và hoàn mỹ vô cùng. 😉

Phạm Việt Hà

2010

Nghỉ hè

Hồi ấy con trai lên lớp 6, chưa quen nếp mới nên kết quả không được như trước. Họp phụ huynh cuối năm, cô giáo khuyên các gia đình nên cho con ôn tập hè đều. Mẹ đăng ký cho con học thêm 5 buổi một tuần.

Về nói chuyện, con trai nghe xong im lặng đi lên gác.

Tối, mẹ thấy một lá thư để trên kệ sách, chữ to và nguyệch ngoạc:

” Con không muốn kỳ nghỉ hè của con trở thành học kỳ III. Mẹ đừng bắt con đi học thêm.”

Mẹ sững người, con đã dạy mẹ điều tối thiểu mà mỗi bà mẹ và mỗi người làm nghề dạy học đều nên biết.

Vậy là đã 2 năm rồi. Mẹ lại sắp đi họp phụ huynh cho con đấy.

Phạm Việt Hà
Tháng 6 năm 2011