Vạch nối


Gần trưa, tôi nhận được cuộc gọi của Minh: “Anh lấy vợ. Trưa anh qua cô ăn cơm và mời cưới luôn.”, giọng bạn reo vui. Thằng bạn lang thang bốn mươi tuổi của tôi đã tìm được người để yêu thương và yêu thương hắn.

Tự nhiên tôi nhớ lại ngày tôi còn là cô gái trẻ và đang yêu một chàng trai cũng trẻ, khi bỗng nhiên, tôi bỗng thèm được sinh con cùng anh, được ấp ủ cái mầm sống gắn kết máu thịt giữa hai người. Thế là cái vạch nối giữa hai cá thể  vốn từng xa lạ được thắt chặt, với mong muốn là sẽ bền lâu đến đầu bạc răng long.

Và nhiều vạch nối khác nữa được tạo nên giữa chúng tôi. Những đứa con, bố mẹ, ông bà, những kỷ niệm chung, chiếc nôi cho con đầu lòng, chiếc giường cưới cũ, mùi nồng nồng của loại nước hoa đàn ông anh dùng. Tất cả đều là những vạch nối gắn hai đứa lại với nhau, không chỉ là tình yêu mới mẻ ban đầu, mà còn cả cảm thông, thương xót, nhớ mong. Những vạch nối ấy được tạo ra tự nhiên và âm thầm mỗi ngày, khi ta ở bên nhau, khi ta còn yêu nhau, khi ta cùng đi qua những thời khắc khó khăn, cùng xây đắp vun xới một ban công xanh màu cây lá, cùng sửa cái bếp ga, cùng dọn phòng, cùng sung sướng nhìn con lớn lên và cuộc đời đi qua chầm chậm, cùng tiễn biệt những thứ không thể ở lại cùng.

Để rồi sau mười năm, mười lăm năm, những lúc giông bão lan vào tận sân nhà, khi chân chúng tôi chớm bước lên vạch ranh giới của xây và phá, chính những vạch nối đã có giữa hai người, tưởng như vô hình ấy, là thứ giữ chúng tôi lại bên nhau. Bởi những gì đã có, tưởng chỉ là những vạch nối, tưởng chỉ là quá khứ, giờ đã là một phần của chính bản thân ta, là một phần hơi ấm ủ ấp, nuôi dưỡng cả hai, là cả hiện tại và quá khứ hiển hiện rõ ràng. Những vạch nối ngày xưa, người đàn ông trẻ xa lạ mà tôi đã gặp trong buổi văn nghệ ngày xưa, giờ là chân tay, là máu thịt, là người thân, là vợ là chồng.

Có lần, khi đứng giữa hoài nghi, tôi tự hỏi: “Liệu cái vạch nối yêu đương ban đầu có còn tồn tại, hay đã đứt mất một đầu bởi những lo toan, hờn ghen, hiểu nhầm, trách móc?  Liệu cái đang nối hai người lại có phải là tình yêu, hay chỉ là những kỷ niệm chung, những ràng buộc mà hai người đã tạo ra sau bao năm tháng?” Bởi nếu có lúc nào điều đó xảy ra, tôi hẳn sẵn lòng cầm dao cắt nốt những vạch nhỏ đang nối giữa hai người, để anh được đi, được đến với người anh mong muốn, được tự mình thắt nút những vạch nối mới của cuộc đời anh. Những vạch nối ấy dù đã đứt, phần còn lại hẳn vẫn bám chặt vào da thịt, vào trí nhớ của ta, nhưng làm sao được, bởi cái quan trọng nhất, đã đứt mất rồi.

Thi thoảng, tôi bỗng thấy những vạch nối thật là vướng víu, hoặc bỗng thèm sự tự do của cái tôi cô độc ngày xưa. Tôi bâng khuâng tự hỏi, “ơ…thế cái tôi nguyên bản của ta đâu rồi nhỉ? Ta là tôi hay là vạch nối?”  Những lúc ấy, tôi tự nhủ hãy tự tay mình nới lỏng những nút thắt của mình, và của cả người tôi yêu nữa, bởi người được ôm chặt quá sẽ thấy ngột ngạt, người mang quá nhiều hành lý và nhì nhằng dây dợ hẳn không thể tận hưởng chuyến đi. Những vạch nối vẫn còn đấy, chỉ là chúng đủ dài, đủ lỏng để ta còn cảm nhận được bản thân ta, và còn thấy không gian quanh ta không quá chật.

Thi thoảng, tôi ngồi cạnh chồng cười tủm tỉm, hẳn anh sẽ rất ngạc nhiên nếu biết tôi đang ngồi nhớ lại những vạch nối, gia tài quý giá mà chúng tôi đã chắt chiu có được, nhì nhằng dây rợ mà chúng tôi đã vui vẻ tự buộc vào mình, tưởng là ít ỏi, nhưng nhiều lắm đấy.

Phạm Việt Hà

Tháng 3 năm 2012

Advertisements

2 thoughts on “Vạch nối

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s