Giọng nói


580535_10151387783168371_1104069891_n
Have you ever looked into your own eyes

Just to see crazy lies and dying hopes?


Tôi chờ anh trong quán cà phê yên tĩnh quen thuộc. Tôi nhắn tin cho anh là đã bán được xe, và đang chờ anh ở quán quen, bàn cũ.

–          Anh về đón con chưa?

–          Cái gì? Họp gì mà ngày nào cũng 7 -8 giờ mới về đến nhà. Bảo thằng sếp anh là tiền nào công đấy, đúng năm rưỡi tôi phải về không vợ chửi. Nếu không đón được thì nhờ bà nội đón. Tối muộn em mới về.

Chị tắt điện thoại, vẻ mặt cau có đanh đá phút chốc được thay bằng vẻ tự phụ rất trẻ con. Giọng nói căng thẳng chua chói đổi  phấn chấn vui vẻ. Chị quay ra đám bạn gái  đang kẻ líu lo buôn dưa lê, đứa đang vù vù facebook.

–          Này, cái quán này sâu nhưng hay thật đấy, lần sau nhất định tao lôi lão nhà tao đến đây.

Sự ồn ào của họ làm tôi chú ý. Và vì chẳng có việc gì làm, tôi bắt đầu lắng nghe, không phải nghe họ nói gì, chỉ là nghe giọng nói.

Thi thoảng, khi gặp một người mới, tôi rất thích có vài giây, vài phút, chỉ nghe người đó nói, đóng mọi giác quan còn lại, dẫu mắt vẫn mở và miệng vẫn cười, nhưng thực ra là chỉ nghe tiếng người. Nghe thật kỹ cách người ấy chọn từ, nhấn nhá, để ý thật kỹ chất giọng của người ấy, rồi nghĩ tới những thứ mà giọng nói người ấy làm tôi liên tưởng.

Những người ở bàn bên vẫn ồn ào náo nhiệt, có thêm một vài người đàn ông  mới đến nhập bọn. Một phụ nữ giọng ấm áp nhưng buồn thấm thía. Một chàng trai câu từ lập bập, thật thà. Một cô nàng chọn từ yểu điệu, giọng chua loét, thô, căng và gắt. Một anh ngoa ngoắt và kẻ cả, giọng nói rít và đanh. Một chị bả lả tiếng cười xen tiếng nói, giọng lả lơi đón trái đưa phải, lên cao xuống thấp nhưng hời hợt, lạt lẽo. Người ta có thể giả dối câu từ nhưng lại không thay đổi được giọng nói vốn là khí chất. Và vì thế, tôi thích nghe giọng người hơn lời nói.

Anh thường bảo tôi có vấn đề về mỹ học, bởi những người tôi khen đẹp thường không thực sự đẹp theo quan niệm thẩm mỹ thông thường, cô thì mũm mĩm, cô gầy giơ xương, cô mặt đầy mụn. Có lẽ, bởi tôi đã quyết định là họ đẹp ngay khi tôi nghe họ nói, trước cả khi nhìn họ. Cũng có thể là vì vẻ đẹp luôn được tôi gắn chặt với ấn tượng về một người, được thể hiện nhiều nhất qua giọng nói.

Tôi chuyển chỗ vào phía trong quán, dưới khung cửa sổ chan hòa nắng muộn, quay lưng lại phía bàn của nhóm người ồn ào nọ.

Anh vẫn chưa đến. Không biết anh đã đọc tin nhắn chưa. Chúng tôi chưa từng ngồi trong nhà chính của quán này, anh bảo ở đó ngột ngạt và đông đúc quá. Cái sân ngang kín đáo và yên tĩnh hơn, để anh có thể ngắm tôi, nghe tôi, chạm vào tôi mà không bị mắt người soi mói tò mò. Thường thì chúng tôi hay gặp nhau sau giờ tan sở , anh vội vàng đến rồi anh vội vã về, bởi anh còn phải chăm con nhỏ và bố mẹ già mỗi tối.

Ngồi ngang chỗ tôi là một bàn đôi, bị che khuất một phần bởi cây đàn pinao và bình hoa loa kèn to chắn giữa tôi và họ. Một giọng nữ rất khẽ, hơi thở sâu nhưng giọng rất nhẹ và mảnh. Khẽ cựa mình, tôi kín đáo liếc nhìn người đang nói- cô gái mảnh mai, có mái tóc mỏng và gò má cao, khuôn mặt và đôi mắt khuất trong vùng tối, đôi bàn tay thật gầy dài hằn đường gân xanh dưới làn da trong mờ. Giọng nói rất đặc biệt, nhẹ, biểu cảm và run rẩy đến nỗi tôi gần như không nghe được những gì cô đang nói, nhưng lại cảm nhận được sự rung động sâu sắc trong tâm can cô. Cô nói những trường đoạn xen lẫn những khoảng lặng ngắn và tiếng sụt sùi khe khẽ. Rồi cuối cùng cô im lặng.

Người đàn ông bắt đầu nói, trầm sâu, thật thà buồn bã và vô cùng quen thuộc. Tôi bủn rủn, hai tay lạnh cứng run bần bật. Chính giọng nói này đã khiến tôi say đắm, thương xót, yêu thương anh đến quên cả chính mình, là giọng nói của người tôi đang chờ đợi.  Lần đầu tiên, tôi muốn nghe được điều anh đang nói, tôi muốn biết anh và cô gái đó là gì của nhau.

–          Anh không thể cưới em như đã hứa, vợ anh nó đang ốm lắm, mà còn con cái lằng nhằng. Số tiền em đưa cho để làm ăn, anh cũng không thể trả nổi vì anh đã tiêu hết rồi. Ba năm nay, anh chỉ yêu em, duy nhất có em.  Nhưng anh không thể làm khổ em mãi được. Ngày mai anh sẽ chuyển đi làm việc ở tỉnh khác tận trong Nam. Nên hôm nay sẽ là lần cuối mình gặp nhau. Em đừng liên lạc với anh nữa.

Anh cũng đã hứa sẽ cưới tôi suốt ba năm qua, cũng đã bảo tôi gom tiền để anh làm ăn gây dựng hạnh phúc cho hai đứa sau này, bởi ly dị rồi thì anh sẽ rất khó khăn. Anh bảo tôi bán xe máy đưa anh đặt cọc tiền mua trả góp căn hộ cho tương lai hai đứa. Xe tôi đã bán, tiền đang cầm đây và chờ mong để được trao nó cho anh. Tôi bỗng căm ghét đôi tai chỉ biết nghe không biết nghĩ, căm ghét cái thú vui nghe giọng đoán người suốt bao năm. Tôi muốn đi lại phía anh và nói điều gì đó thật cay đắng mà không thể nào đứng nổi hay mở miệng nói lấy một lời.

Anh đứng lên, đi khỏi góc tối ra phía cửa chính, không nhìn thấy tôi bởi cây đàn piano che khuất. Cô gái ngồi lại, run rẩy từng hơi thở nhưng câm nín.

Anh bước về phía sân ngang, dừng chân chốc lát rồi quầy quả đi về sân trước quán, vừa đi vừa mở điện thoại đọc tin nhắn. Bỗng cả anh, cô gái  và tôi đều giật thót bởi tiếng quát thất thanh.

–          Anh Khôi!

–          Anh bảo anh đi họp cơ đấy!  Anh họp ở đây chứ gì? Để tôi xem anh họp với ai.

Tiếng bước chân huỳnh huỵch từ sân ngang về phía cửa khu nhà chính. Tôi choàng đứng  dậy, bước về phía sau cây đàn piano, ngồi xuống chỗ anh vừa ngồi, vươn tay nắm chặt hai bàn tay cô gái đang để thõng ngang mặt bàn. Cả bốn bàn tay đều lạnh ngắt, đều run rẩy. Bốn con mắt nhìn nhau trống rỗng. Tôi có thể nghe thấy hơi thở của cô rất mảnh, và nhịp tim tôi đập mạnh. Cô không rút tay ra, cũng không nói một lời.

Người đàn bà đã vào đến chỗ chúng tôi ngồi, chính là người gọi điện ồn ào khi nãy. Nét mặt chị tuyệt vọng, đầy vẻ hoài nghi và bất lực của lòng tin đã bị bào mòn. Vai chị cũng đang run lên từng đợt, hai bàn tay nắm chặt vung lên phía trước, mắt săm soi tìm kiếm kẻ khả nghi, giọng vống lên giận dữ:

-Anh lừa dối tôi bao nhiêu lần nữa đây……………….

Tôi phớt lờ chị, cả người đàn ông đang đứng sững chôn chân sau lưng chị. Tai tôi đóng chặt. Giờ tôi sẽ không nghe nữa, và chỉ nhìn.Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt nâu mở to tràn nước  trước mặt mà như đang nhìn vào mắt của chính mình.

Hình như họ đi rồi. Hình như khách hàng trong quán cũng đã về gần hết. Hai chúng tôi vẫn ngồi trước mặt nhau, im lặng. Cô gái nhìn tôi chăm chú, đôi mắt bối rối, biết ơn và xa cách. Bỗng cô cất lời, vẫn nhẹ, mảnh nhưng lạnh lẽo.

–          Cảm ơn chị. Em phải về đây.

Đêm lạnh.  Mùi hương hoa bưởi ngoài sân nồng nàn kỳ lạ. Đã đến lúc tôi cũng phải về thì phải.

(Viết sau chầu cà phê tâm sự với một người)

Phạm Việt Hà

Hà Nội, ngày 7 tháng 3 năm 2013

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s