Bảo vệ: To the one in the mirror

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Advertisements
Đăng tải tại Thơ thẩn | Nhập mật khẩu để xem phản hồi.

Mother to Son by Langston Hughes (1902–1967)

Lời mẹ dặn

(Phạm Việt Hà dịch từ Mother to Son của Langston Hughes)

Này con trai, lại đây mẹ kể,

Cuộc đời mẹ đâu sẵn bày những bậc thang lấp lánh pha lê,

Mà là chông

Là gai nhọn dưới chân trần mỗi bước

Là ván bật tung

Là phòng không thảm

Là trần trụi lẻ loi.

Thế mà con ơi, mẹ vẫn

Trèo lên

Và bước xuống mỗi ngày

Từ  ngõ cụt này sang chông gai khác

Cả trong tăm tối

Không một tia ánh sáng chỉ đường.

Thế nên, con trai của mẹ

Đừng dừng chân quay lại giữa đường

Đừng ngồi ì  trên những bậc thang

Chỉ vì gặp chút gì khó nhọc.

Con làm sao ngã được

Khi mẹ vẫn trên đường

Vẫn đang trèo từng bậc

Bởi đời này đâu sẵn bày những bậc thang lấp lánh pha lê.

 

Mother to Son

BY LANGSTON HUGHES  (1902–1967)

Well, son, I’ll tell you:

Life for me ain’t been no crystal stair.

It’s had tacks in it,

And splinters,

And boards torn up,

And places with no carpet on the floor—

Bare.

But all the time

I’se been a-climbin’ on,

And reachin’ landin’s,

And turnin’ corners,

And sometimes goin’ in the dark

Where there ain’t been no light.

So boy, don’t you turn back.

Don’t you set down on the steps

’Cause you finds it’s kinder hard.

Don’t you fall now—

For I’se still goin’, honey,

I’se still climbin’,

And life for me ain’t been no crystal stair.

Ông lão đánh cá và cái máng lợn

Ông lão đánh cá luôn mơ ước bắt được một con cá vàng (chứ không phải bà ép ông đi đâu nhá). Một hôm ông bảo bà: “Tôi đi bắt cho bà con cá vàng nhé!” rồi lượn đi một chập gần tuần với bọn thần biển. Ông về tay không, than thở: “Tí nữa thì tôi bắt được cá rồi bà nó ạ, để tôi đi lần nữa, quả này chắc cú.”  Bà lão thở dài ngán ngẩm, nhưng chẳng nỡ cản chồng.

Ông lão lại đi gần tuần nữa, lần này đánh đu với cả tiên cá lẫn thần biển, vào cả sông Tiền, sông Hậu, sông Cần Giờ, leo cả lên cây Sầu Đâu để tìm cá. Vùng ấy gạo trắng nước trong, cá trắng cá hồng đều có cả, cá vàng thì đầy, vẩy cá chiều chiều lấp lánh dưới sông, sáng lóa cả vùng.

Chờ mãi ông mới về, mang theo một cái lọ có con cá vàng đuôi dài nhí nhảnh rất xinh. Ông cười cười nịnh nọt, “Để mai tôi đi tiếp, bắt con to hơn.” rồi dợm chân dọn đồ đi tiếp.

Lần này, bà lão cầm sẵn cái máng lợn ra chặn cửa: “Này nhá, tôi ếch cần cá vàng, tôi nuôi lợn cũng đủ ăn. Ông mà đi nữa, tôi cắt cái của ông cho cá ăn luôn đấy nhá.”

Sợ chưa? 

Từ đấy, ông lão đổi từ nghề đánh cá sang nghề nuôi lợn cùng bà lão. Họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau….cho tới khi cả hai cùng móm, già và chết.

Morals of the story: 

  • Các ông đi đâu, làm gì, bản chất thế nào thì bà lão già ở nhà đều biết.
  • Các bà lão không tham như người ta thường nghĩ, và không dễ bị dụ khị như các ông lão tưởng. Cá vàng là cái đinh!

Phạm Việt Hà

Tháng 5 năm 2013

Tớ tưởng

•         Em tớ đang nói chuyện với chị, quay ra bảo chồng tớ: “Vợ anh hâm lắm ý.”

•         Bố chồng nhìn tớ hăm hở nhai xôi sáng, bình luận:  “Sao trước con không học ngành gì liên quan đến thực phẩm nhỉ. Mày học ngôn ngữ có khi chả hợp.”

•         Con tớ xem mẹ tắm cho mèo, thỏ thẻ khen: “Mẹ mà làm nghề chăm chó mèo ở quê thì hợp lắm đấy.”

•         Chồng tớ lên Facebook kể chuyện vợ, bạn ông ấy bình luận: “Mày yêu phải con xã hội đen à?”

Thế mà tớ cứ tưởng tớ ấy lắm cơ í! Haizz!

Có thể bạn đã biết (5)

  1. DSC09701Cách tốt nhất để kẻ khác không bắt nạt mình là đảm bảo rằng họ biết chắc mình sẽ phản kháng, dù mình đang ở thế yếu hơn.
  2. Đa phần những người luôn ngọt ngào, thảo mai với người lạ lại thường cục cằn, thô lỗ với người thân, những người dạ thật to trước mặt bạn, là kẻ chửi rất độc sau lưng bạn.
  3. Người rất giỏi thường giản dị, khiêm tốn vì họ nhìn và chấp nhận sự vật, hiện tượng và con người đúng bản chất. Người giỏi vừa vừa thường tự cho mình là giỏi, và thường không thích những thằng khác giỏi hơn mình, vì họ không đủ giỏi để tự tại.  Người dở ông dở thằng thì luôn tự đại, ăn nói hành động đao to búa lớn, thích quy chụp, thích mỹ miều ảo tưởng về những thứ to lớn và tuyệt đối để che giấu phần xấu xí kém cỏi của mình.
  4. Tình cảm và thời gian giống như một gói kẹo duy nhất mà bạn có. Bạn chỉ nên chia nó cho những người bạn thích, những người thích kẹo và không bị sâu răng. Nếu không, có ngày bạn chẳng còn có cái nào mà ăn, trong khi có người vứt vèo  kẹo của bạn vào sọt rác (vì họ chẳng ăn kẹo) hoặc có người phải nhổ răng sâu vì bạn.
  5. Người Tàu có thể tạo ra nhiều loại thuốc độc, nhưng chính người Việt mới là kẻ bỏ thuốc độc cho người Việt mình ăn. Xét theo luật hình sự, thủ phạm trực tiếp hại người Việt chính là người Việt.
  6. Theo một nghiên cứu ngôn ngữ học  thì “How much?” là cụm từ tiếng Anh được nhiều quan chức sử dụng nhất, tiếp đến là các em hay lượn ở “Ngã Ba Quốc Tế”.

 Tháng 5 năm 2013

Phạm Việt Hà