Phố đêm

Đêm xin bình yên nhé con đường vàng ánh trăng

Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng

tuổi già

Đã lâu lắm rồi, tôi không còn dạo phố khuya Hà Nội.

Những đêm mùa hạ của tôi, chạy xe tà tà qua nhà thờ Hàng Bột, vòng Văn Miếu, loanh quanh những con phố hẹn hò cạnh hồ Trúc Bạch, đủ để làm dịu những mệt nhoài lo toan. Rẽ vào quán cà phê quen có chị chủ quán vồn vã gọi chồng dắt  xe cho khách, gọi một ly nâu nóng giữa mùa hè, chả hiểu sao, vẫn cứ là nâu nóng, dẫu là đông dài hay là hè ngắn, chỉ một thứ đồ uống đã quen. Ngồi quán vỉa hè ngắm người qua lại, lãng đãng giữa trời và đất, lơ lững giữa quá khứ và hiện tại, chỉ một lúc thôi, đủ để thấy thời gian ngừng lại, đủ để mình lật lại những lớp ký ức đã phủ rêu xanh, đủ để quên hết những phiền muộn của một ngày, một tuần, một tháng. Chị chủ quán mang thêm cho cốc nước vối lạnh, bả lả kể chuyện con gái mới sinh, chị mới lên chức bà ngoại, chuyện ông xã mới bỏ thuốc lào. Hai chị em ngồi với nhau  giữa chiều hè còn chưa nguội nắng, trên cái vỉa hè hẹp chỉ cách dòng xe cuồn cuộn một bước chân, tào lao chuyện đàn ông-đàn bà-con trẻ, như thể thế giới nháo nhào phía ngoài cái vỉa hè này không hề tồn tại.

Trăng mùa hạ rất gần, tỏa màu vàng đỏ, lẫn vào những bóng đèn vàng treo cao trên những cột điện bê  tông gầy nhẳng dọc phố. Ánh đèn xuyên qua những lớp lá, khuyến khích và đồng lõa, che chở giấu diếm những nụ hôn vội vàng, những cái ôm riết ngấu nghiến của bọn trẻ tuổi yêu đương. Giờ Hà Nội chẳng kiếm đâu ra những cột đèn đỏ kiểu đó nữa, chỉ toàn đèn cao áp sáng lòa, quá sáng để là đêm, quá giả dối để gọi là ngày. Giờ thanh niên Hà Nội cũng không còn ngồi tâm sự ghế đá đèn vàng nữa, họ vào những chỗ kín đáo được gọi là nhà nghỉ mọc nhan nhản khắp nơi. Và chẳng mấy ai còn nhớ mình đã được ngắm bầu trời đen sẫm lấp lánh sao và dìu dịu ánh trăng đêm hè Hà Nội từ bao giờ nữa. Thi thoảng, thấp thoáng nỗi nhớ về một thành phố cũ có người già bắc ghế ngồi hóng mát ngoài cửa, bọn trẻ nô đùa trên phố vắng xe, các cụ ông bày cờ tướng chơi dưới đêm trăng vằng vặc sáng, bà vừa bế cháu vẹo sườn vừa phành phạch quạt nan. Nhưng chỉ rất nhanh, nó bị vùi lấp tức thì bởi cuồn cuộn những trò chơi thời hiện đại, báo mạng, phim Hàn, đồ ăn Nhật.

Đêm nay, khi ngồi ghõ những dòng này, tôi tự hỏi, cái gì đã ngăn tôi không tắt đèn leon nhợt nhạt trắng, tắt màn hình máy tính nhập nhòe màu mà nắm tay người tôi yêu lượn phố, nhìn bầu trời đêm đen sẫm nhấp nháy sao khuya.  Không biết vì buổi tối của bà mẹ có con tuổi ăn tuổi học  quá đầy những việc phải làm, hay tại tôi đã cũ kỹ và lười biếng cảm xúc đến độ không còn muốn rời căn phòng mát lạnh điều hòa và cái bàn phím máy tính đã mòn vẹt dấu tay người gõ.

Đi thôi nhỉ!

Phạm Việt Hà

Hà Nội, tháng 6 năm 2013

 

 

Advertisements