Mưa hạ


dsc07963.jpgTháng bẩy, những ngày nắng chói chang, những đêm đèn sáng rực, em như người sống 24 giờ lộ sáng, căng khát bải hoải. Những dự án nối nhau, những va chạm không người thắng cuộc, những chào mời tệ hại. Thành công không dễ. Có chút thành công mà không tự hủy hoại mình, dù là tinh thần hay thể chất lại càng gần như không thể. Em nhìn thấy nhiều quá những người bạn cũ, tự biến mình thành kẻ không quen, tự bán những thứ mình từng trân quý, tự buông tay đánh mất thứ không thể mua được để kiếm danh lợi cỏn con. Mệt mỏi, em như người ngạt thở giữa những bức tường tràn sáng, như kẻ ngây thơ si tình cầm khiên cưỡi ngựa oai hùng đánh nhau với cối xay gió mong cứu người yêu.

 Nhiễu loạn dồn dập làm em bối rối, tự hỏi sao mình ngồi giữa người quen mà xa lạ thế, đi giữa phố quen mà vẫn bị lạc đường, đứng giữa chói sáng ban ngày mà thấy tối như đêm. Những đòi hỏi, thị phi, những lời lắt léo, những người  quá quắt làm từng giọt lòng tin khô đặc, cạn dần. Mặt trời chói chang trên đầu, mặt đất hầm hập dưới chân và đường dài trước mặt, cứ đi thôi, thể nào cũng đến, em từng bước một ì ạch đường xa.

 Cuộc sống bên ngoài ngôi nhà như sa mạc ngày nóng khô và đêm lạnh giá. Em dồn gió góp mây quanh nhà mình làm rào che chắn, làm cơn mưa hạ, mong làm dịu lòng, dịu phố, dịu những cơn khát của một người muốn quá nhiều, mong quá lắm và cần quá nhiều yêu thương.

 Những buổi sáng mưa rào xối xả, em pha một ấm trà ngon, rót ngang tách trà ngồi nhâm nhi chờ ngày mới. Đi làm, mưa xối vào mặt, làm mờ mắt kính, gió thổi nghiêng người, ai cũng buộc phải đi chậm lại, thấy những gì xảy ra xung quanh rõ hơn, dù qua mắt kính mờ bởi cuộc sống bộn bề xung quanh giãn nhịp cồn cào.

Chiều mưa, em ào vào nhà, rộn rã về phòng, mở tất cả cửa sổ để mưa đập vào bậu cửa, bắn vào nhà, để tiếng mưa ầm ào khoan nhặt dội vào tràn trề sự sống. Em ngắm mấy chậu hoa nhài nghiêng ngả hả hê bên bậu cửa, những hàng cây dọc phố mê man ngập trìm giữa trời và đất, yêu đương hoan lạc, nhìn mưa khi ồn ào, lúc dịu dàng vuốt ve lá cành, nhìn nước chảy dọc thân cây đen sẫm tràn xuống phố, nhìn người người vội vã trở về nhà, mẹ quàng tay che con, chồng giang áo mưa che vợ.Những đợt nước ào ạt tràn chân bước, cuốn phăng rác rưởi xuống cống ngầm, cuộn đi bụi bặm người người hắt lên nhau, lên cây cối, nhà cửa, đường phố, làm sạch những nỗi buồn sâu kín, làm dịu những cơn khát cồn cào và mềm cả những lo toan.

Em sẽ quờ tìm tay anh, sẽ dịu dàng áp mặt vào tóc cứng, vào mắt sâu quầng. Anh bảo, em như sóng ngầm, cuộn chặt, cuốn phăng anh làm sao rời nổi. Con gái chạy ào vào phòng, bắt mẹ đóng cửa sổ, chui vào giữa mẹ và bố, rúc rúc, cù cù, khúc khích, ngọ nguây không yên. Đùa chán, con giang cả tay lẫn chân ra ngủ, chân trái gác bố, tay phải nằm gọn trong lòng bàn tay mẹ, thoải mái, tự do và hạnh phúc. Con trai vẫn đang tập đàn phừng phừng từng từng, thỉnh thoảng cằn nhằn gì đó trong ánh đèn bàn hắt lên ấm áp giữa phòng tối. Em như chim mẹ trong tổ ấm đủ đàn, không sợ tiếng sấm ì ầm, sét lằn ngang dọc.

Em nằm bên người em yêu, bình yên. Ngủ ngon anh nhé!

 Phạm Việt Hà

Tháng 7 năm 2013

 Một đêm mưa xa nhà, mất ngủ.

Advertisements

1 thought on “Mưa hạ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s