Một ngày rất tuyệt

DSC01081” Như cành phong non chiều xưa em nép vào anh”

Trở lại Quảng Bình, nhạc Trịnh instrumental suốt quãng đường đi, bọn trẻ ngủ rồi ăn, trêu chọc nhau rồi ngủ. Hai vợ chồng im nghe nhạc, lặng ngắm núi xanh chồng lên núi, đường dài hút sâu vào rừng thẳm, thung lũng êm đềm trải dài bên khe nước nhỏ uốn quanh dưới chân cầu nhỏ, những nghĩa trang ẩn mình sau lá, một công trình cũ bị thời gian hủy hoại và dây leo vùi lấp. Quãng đường trải mãi, và kết thúc ở bờ biển dài lấp lánh nắng, bể bơi dài tràn nước nhìn ra biển, những luống hoa mùa hạ dài đỏ rực và con đường tản bộ hẹp dài uốn quanh.

Nước biển lạnh, bọn trẻ chơi trong bể bơi thay vì ra biển. Biển vắng, tiếng sóng rì rầm không bị tiếng người lấn át. Bãi cát vàng níu chân người bước, sóng trào lên cuốn cát xuống biển, rửa sạch từng ngón chân trần đang bước, làm dịu cát nóng dưới bàn chân. Nắng chói chang trên những mái nhà, nóc thuyền, chói chang trên cát vàng và gió, chói chang trên mái tóc bồng bềnh. Nằm nổi thư giãn trên mặt nước, nghe tiếng sóng ầm ì, tiếng hơi thở mình ngắt quãng, tiếng gió lướt trên mặt nước, thấy mình bé nhỏ quá giữa những gì đang diễn ra, giữa ngọn gió đổi chiều liên tục, thấy sự sống mong manh và trân quý vô cùng.

Tối muộn, những ngọn đèn trên thuyền câu lấp lánh ra khơi. Nằm trên chiếc ghế dài bên biển, một lon bia Huda cho kẻ hiếm khi uống đồ có cồn làm mình rơi vào trạng thái lâng lâng như đang đứng giữa hai thế giới. Ban nhạc Philipines chơi lại những bản tình ca cũ, tiếng hát vọng từ quán bar “Lonely rivers flow to the sea, to the sea, to the open arms of the sea”. Trên cao, gió khua nghiêng cả tán lá dừa, và vầng trăng tròn tỏa sáng trên bầu trời đen thẫm. Không gian tối mờ, nửa mơ nửa thực, ánh đèn dọc lối đi không đủ để nhìn rõ nét mặt người. Người đàn ông kéo theo cái bóng thật dài nhẹ nhàng đến gần, cúi người khẽ hỏi:

–          Tôi nằm ghế cạnh cô được không?

–          Mời anh, ghế chung mà, anh cứ dùng.

–          Cô đi cùng gia đình hay một mình?

–          Tôi đi cùng gia đình anh ạ.

–          Người đàn ông của cô có ổn không và cô có còn yêu hắn?

–          Tôi vẫn yêu hắn và hắn là người đàn ông tốt. Tôi cũng đang băn khoăn không biết hắn có còn yêu tôi, và có thấy hài lòng.

–          Tôi nghĩ hắn vẫn luôn yêu cô. Có thể là hắn quá kiêu ngạo để nói ra điều đó.

–          Tôi cũng biết hắn là kẻ ngạo nghễ, nên chưa từng đòi hỏi lời hắn nói, nhưng thi thoảng cũng băn khoăn.

–          Nếu cô cho phép, tôi xin được hò hẹn với cô. Cô sẽ là tình nhân của tôi, và bạn đời của hắn. Đôi đường đều tròn vẹn.

–          Nghe hấp dẫn quá. Anh cũng có vẻ rất tự tin là tôi sẽ nhận lời. Nhưng sao anh lại chọn tôi? Có bao nhiêu cô gái trẻ trên bờ biển này.

–          Bởi tôi biết cô sẽ là một người tình say đắm.

–          Tôi vẫn có thể là người tình của hắn. Sao phải là anh?

–          Tôi chỉ đưa ra lời đề nghị. Cô là người chấp nhận hay từ chối.

–          Nếu tôi từ chối?

–          Cũng chẳng sao. Tôi vẫn thích cô, vẫn thế mà.

Người đàn ông xoay người, nghiêng hẳn về phía mình, khẽ cười trong bóng tối. Mình cũng bật cười. Hắn nhỏm dậy “Anh tán em lại từ đầu nhé? Ra bar uống gì không?” Mình lắc đầu.

Đã đủ cho một ngày, một ngày rất tuyệt!

Quảng Bình, tháng 6 năm 2014

Phạm Việt Hà

Advertisements

Sai

Chúng mình sai rồi! Chúng mình đổ cho thầy cô háo danh ưa thành thích hão, nhưng chính chúng mình cũng thế, cũng so kè hơn kém trường này lớp nọ, cũng chạy đua quà cáp thầy cô mong con mình được ưu ái nâng đỡ hơn con người khác, cũng ngấm ngầm dung túng nếu con mình quay cóp được điểm cao, cũng con biết làm gì không quan trọng bằng con mình hơn những ai. Thế nên con chúng mình dần thành ra học để thi, dần ỷ vào nâng đỡ quà cáp thầy cô, ỷ vào học thêm, mất đi khả năng tìm tòi học hỏi để lập thân. Cũng chính tại chúng mình, các con mới bảo nhau quay cóp, giấu điểm xấu khoe khoang điểm tốt, mạo cả giấy tờ đi xin học bổng. Thế nên con chúng mình lớn lên mặc nhiên cho chạy cửa sau quan trọng hơn đi cửa trước, bằng cấp quan trọng hơn năng lực, tiền bạc quan trọng hơn con người, thành tích quan trọng hơn sự thật. Tất tật cùng nhau, rủ nhau đi lừa dối lẫn nhau.

Chúng mình sai rồi. Đáng phải dạy con học để biết sống làm người độc lập tự cường, không đòi hỏi ai giúp đỡ, học khoan dung hòa hợp với người với vật xung quanh, học hợp tác với cả người tốt và với cả người chưa tốt, học để nhìn rõ bản thân và những người khác, học để đủ dũng cảm là sự thật và đối mặt với sự thật dù là chuyện buồn vui hay cay đắng, để có thể thanh thản vững chắc bước qua những nhiễu loạn đương thời, thì chúng mình bắt con chăm chăm học làm toán viết văn theo bài mẫu, cứ dập khuôn mà áp, nhai đi nhai lại ngày này qua tháng khác, để con mình lớn lên thành những cỗ máy biết ăn cơm, ngơ ngác ngu ngơ tưởng mình là siêu nhân cứu thế, hơi tí là chửi bới, nhất mực áp cái khuôn của mình lên người khác, sợ mọi thứ khác mình, mọi thứ ngoài khuôn khổ.

Chúng mình luôn dạy con những điều to tát, nào phải biết mơ lớn làm to, phải biết lao mình ra biển rộng, đến nỗi trẻ cấp hai cũng vung tay, khua chân hò hét ầm ầm khẩu hiệu “think big, go global”. Chúng đã biết bơi đâu mà vội lao ra biển lớn, đã biết nghĩ biết làm những điều nhỏ nhặt bình thường cho bản thân, cho cha mẹ ông bà đâu mà đã đòi làm những chuyện to tát “trị quốc, bình thiên hạ”. Quần áo bẩn chúng còn chưa biết giặt, bố mẹ vắng nhà cũng chỉ biết gọi bún chả, pizza về ăn, ông bà ốm còn chưa biết hỏi thăm, bị người khác bắt nạt còn chưa biết cãi, ngã xuống ao còn chửa biết bơi vào, thì làm sao có thể vội vàng lao ra đời mong làm đủ những điều trên trời dưới biển. Thứ chúng cần trước hết, là học cách suy nghĩ độc lập, là tự chăm sóc bản thân, là biết quan tâm giúp đỡ những người thân thiết nhất, là biết bảo vệ mình khỏi những mối nguy thường trực xung quanh, là biết tự kiếm ra đồng tiền bằng mồ hôi sức lực. Khi chúng đã biết lo cho mình, khi đã biết sống giản dị bình thường, chúng sẽ biết nhìn ra xa hơn, tự biết nghĩ đến những điều to lớn.

Chúng mình thiếu sót khi con mình nói tiếng Anh giỏi hơn tiếng Việt, biết sử Tàu nhiều hơn sử Việt, thuộc vô số bài hát nhạc Hàn nhưng không hát nổi một nửa câu dân ca, nằng nặc đòi bố mẹ bán nhà, vay nặng lãi để con đi du học. Giỏi tiếng Anh thì tốt quá, biết những thứ bên ngoài đất nước mình cũng rất hay, nhưng chả thèm quan tâm, chả đọc chả nghe chả nhìn chả biết gì về chính ông bà cha mẹ, chính những thứ đã làm nên phần máu thịt thiết tha trong chúng, thì sai thật mất rồi. Chúng mình cho con đi nghỉ resort, nhưng quên đem con về thăm mẹ ở quê, dạy con biết chơi đàn piano,nhưng không nhớ dạy con hiếu thuận ông bà, đem tiền bạc từ thiện nơi này nơi khác, nhưng không dạy con biết giúp chính người nhà. Những thứ chúng mình dạy các con, không sai nhưng chưa đủ.

Chúng mình dạy con phải cạnh tranh. Con mình ngày nào cũng bị so với con người khác, con mình ngày nào cũng thấy bố mẹ chúng so bì tị nạnh với nhau, với anh em trong nhà, với đồng nghiệp ở cơ quan, mong kéo phần hơn về mình, mong đạp người khác để bước cao hơn. Chúng mình sai rồi! Người cạnh tranh giỏi nhất không phải người cả ngày quay ngang quay ngửa nhìn người khác làm gì, mà là người chăm chú học hỏi xây dựng năng lực bản thân. Người cạnh tranh giỏi nhất không phải người lo đấu đá, mà là người biết hợp tác, tạo ra mạng lưới những người cùng chí hướng, cùng năng lực để giúp nhau sống tốt hơn, vui hơn, thành đạt hơn. Chính hợp tác mới là cách cạnh tranh khiến mình mạnh hơn lên, bền vững mà an hòa vui vẻ.

Có rất nhiều điều người lớn chúng mình đã làm sai. Chúng mình có biết không? Tự đáy lòng mình ai cũng biết. Chỉ là chúng mình đã bị cuộc sống cuốn vào, làm cho mờ mắt, lạc lối tức thời. Chỉ là chúng mình đã nghĩ cho mình nhiều hơn cho con trẻ. Cả mình cũng thế, cũng sai nhiều. Giờ thì phải nhận lỗi mà sửa sai thôi.

 

Phạm Việt Hà

Ngày 1 tháng 6 năm 2014