Gọi nắng


“Nắng vàng em đi đâu mà vội…Mà vội nắng vàng nắng vàng ơi.”

DSC03724Mùa nước nổi. Mặt trời rắc tia nắng đầu tiên xuống dòng sông, dòng sông cựa mình cuồn cuộn chảy cuốn những đám lục bình xanh bồng bềnh và thuyền bè ra biển. Đám cò trắng lượn trên cao, soi mình trong ánh sáng mỏng tang chiếu xuống qua quầng mây bạc. Cá lòng tong, cá rô, cá tràu quẫy mình bắn những tia nước nhỏ lấp lánh trên dòng nước. Gió rì rào thổi qua rừng dừa nước trải dài dọc dòng sông bát ngát xanh. Mặt trời lên cao dần, nắng vàng tràn ngập khắp nơi-trong veo rực rỡ mà không oi ả, vàng sóng sánh chứ không chói lóa.
12800367_10153624636203371_1013024517051046332_n

Đợt công tác này, mình ở sát sông Sài Gòn, sáng sớm qua cầu sông Đồng Nai về Long Thành làm việc, tối tắt nắng mới về đến khách sạn. Sáng ấp ủ cảnh bình minh trên sông Sài Gòn mà làm việc cho hết ngày, mong chiều về được ngắm hoàng hôn đổ xuống trên sông Đồng Nai xanh bát ngát. Chỗ mình ở không phải là khách sạn, mà là khu căn hộ dành cho người nước ngoài, có sân cỏ xanh sát bờ sông và vườn hoa nhiệt đới, có cả chỗ cho bọn trẻ nghịch ngợm chơi đùa. Tối muộn về, nhìn qua cửa sổ ra bãi cỏ, bỗng thèm được mặc váy hoa mềm rộng đi chân trần trên cỏ. Thế là váy hoa, thế là chân đất, mở cửa bước xuống bãi cỏ xanh,lững thững một hồi rồi ngồi võng ngắm sông Sài Gòn đêm xuống. Gió sông lồng lộng thổi và ánh đèn từ những ngôi nhà bên kia sông lấp lánh, tiếng nước triều lên đập ộp oạp vào mạn kè. Mà hình như, mình nghe thấy có cả tiếng một cặp đôi đang thì thầm trên chiếc ghế cách đó một quãng ngắn.

12805776_10153624636148371_3574258811011111103_nCả ngày ngồi trong phòng, lúc làm việc thì phải tập trung, nên hễ giải lao là mình mò ra ngoài ngắm nắng. Trường cao đẳng nghề lác đác học sinh, dẫu giảng đường và xưởng thực hành đều đẹp và khang trang, gọn gàng sạch sẽ. Nắng trải xuống từng tán cây, dọc hành lang và những con đường nhỏ quanh trường. Nắng tràn trên mái tóc đôi bạn trai bạn gái ngồi trên ghế đá dưới gốc me lớn cạnh cổng vào, nhuộm hồng cả nụ cười ngượng nghịu. Mấy cô giáo cùng làm việc với mình xuýt xoa, “Chị là phụ nữ mà đi công tác nhiều ghê nhỉ. Em thì cứ líu ríu bọn trẻ con.” Tự nhiên nghĩ đến những tháng năm mình quanh quẩn nhà-chợ-trường khi con còn nhỏ, thấy thương những người đàn bà muôn đời vì con mà bỏ qua rất nhiều những ước mơ của riêng mình. Kiếp sau nếu không được làm người, mình xin làm nắng hoặc gió rong ruổi khắp nơi.

“Gọi nắng..trên vai em gầy đường xa áo bay…Nắng qua mắt buồn lòng hoa bướm say, lối em đi về trời không có mây. Đường đi suốt mùa nắng lên thắp đầy…”

IMG_0738Ngồi trên xe từ Đồng Nai về Sài Gòn trong chiều tắt nắng, bác tài bật một đĩa nhạc của Trịnh Công Sơn, thế nào mà những bài hát đều có chút nắng, khi trải trên vai gầy, soi bàn tay mảnh, lùa vào tóc rối, lúc lấp lánh trong mắt người thiếu nữ, khi buồn liêu xiêu bóng người bước chậm. Nắng thủy tinh màu gì nhỉ? Nắng thủy tinh trong suốt không màu, màu mà nó có là màu mắt của người mà ta đang ngắm, và vì thế, màu nắng ấy chẳng bao giờ tắt cả. Những lúc buồn, ta lại thầm gọi nắng của ta.

Phạm Việt Hà
Tháng 2 năm 2016

Ghi chú:

“Nắng vàng em đi đâu mà vội…Mà vội nắng vàng nắng vàng ơi.”– trích bài hát Bống Bồng ơi của Trịnh Công Sơn

“Gọi nắng..trên vai em gầy đường xa áo bay…Nắng qua mắt buồn lòng hoa bướm say, lối em đi về trời không có mây. Đường đi suốt mùa nắng lên thắp đầy…”– trích bài hát Gọi nắng của Trịnh Công Sơn

 

Advertisements

1 thought on “Gọi nắng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s