Viết đêm không ngủ


“Ngoài hiên nắng lên
Đi về đâu đó giấc mơ trôi dạt giữa đêm”- Việt Anh

Oxford tràn nắng ngày bọn mình tới. Những cánh đồng khoan khoái trải mình tắm nắng trập trùng loáng qua cửa kính ô tô chạy từ London về Oxford. Những ngôi nhà mái nhọn và ô cửa vuông nấp dưới đám hoa hồng leo trổ hoa trên tường bao quanh bởi khuôn vườn nhỏ đầy nắng. Hoa oải hương nở tím trước hiên nhà cùng anh túc đỏ và cúc vàng. Xuống xe, gió tràn đến chào hỏi, không khí trong veo, những chậu hoa nhiều màu treo dưới các cột đèn đường dọc phố trung tâm thị trấn Kidlington đung đưa khe khẽ.

Gió lại mang mình đi đến một thành phố khác.

Bọn trẻ đã được các gia đình homestay đón về. Mình cũng về nơi mình ở, một ngôi nhà nhỏ có vườn hoa tím trước sân và lũ trẻ ồn ào trên gác. Bà chủ đang nấu súp chạy ra đón và ông chủ khệ nệ bê va-li của mình lên gác, căn phòng áp mái có kính lấy sáng rất rộng. Mình quyết định ở homestay giống bọn trẻ thay vì ở khách sạn dù sẽ có nhiều bất tiện, phần vì muốn biết cuộc sống ở trọ của bọn trẻ thế nào, phần vì muốn cảm nhận được không khí gia đình của người bản địa.

Sáng nắng rực rỡ mà chiều tối đã mưa lạnh rầm rì. Mình cắm cúi bước trên phố trời mưa từ trung tâm thị trấn về, cái lạnh theo mưa ướt thấm vào quần áo da thịt. Cả đôi giày cũng sũng nước lạnh cóng ngón chân. Mình run rẩy về phòng, tắm ào nước nóng, tự pha một cốc trà nóng rồi ngồi ủ chân ấm ngắm mưa dội vào mái kính. Bà mẹ dưới nhà réo gọi bọn trẻ “Tea time in five minutes, darlings!”. Mình bỗng bật cười, mấy người Anh kỳ cục, ăn tối mà gọi là “tea”.

Thị trấn Kidlington nhỏ xinh và giàu có, dọc đường từ nơi mình ở đến trường  sếp hàng những ngôi nhà cổ xây bằng đá phủ kín hồng leo hoặc cây leo, bao bọc bởi sân cỏ rộng, vườn hoa nhiều màu và tường đá thấp rêu phủ. Đang mùa hoa nở, mùi hoa thơm dịu từng bước chân đi. Thị trấn yên tĩnh, sáng thức giấc đã nghe tiếng chim cu gù và chim sẻ lách chách chí chóe ngoài ô cửa. Đi bộ dọc phố vẫn nghe được tiếng gió đuổi nhau trên cây. Táo vẫn còn xanh và anh đào mới lấm chấm lấp ló sau lá rộng nhưng mận dại đã lúc lỉu đỏ rực trĩu cành.

Tự nhiên mình nghĩ đến chị Nguyệt Anh. Anh chị từng sống ở Oxford vài năm khi anh làm tiến sĩ Luật tại đại học Oxford. Chị bảo chị giống con sên đất thân trần bò trên cát sỏi, qua từng hạt cát cũng thấy đau. Mình bảo chị rằng như thế mới là đang sống theo đúng nghĩa của từ “sống”, bởi nếu không còn biết xấu đẹp buồn vui đau xót nữa thì cuộc đời thật tẻ. Chị cười hiền, đã mười hai năm anh chị tự bỏ tiền túi và vận động quyên tiền giúp bệnh nhân nghèo ung thư chữa bệnh chỉ vì chị đi chăm mẹ, không cam lòng nhìn người bệnh nghèo khốn khổ vật vã tìm sự sống trong bệnh viện. Có lần một bà mẹ được giúp nắm tay chị khóc “Cô giúp chị nhiều rồi, nhưng mà chị chắc không sống được. Các cháu mồ côi bố, giờ mất cả chị, chẳng còn ai mà nương dựa.” Bà mẹ mất, chị lo nốt cho hai cậu con trai ăn học. Hôm chị dẫn chàng trai trẻ – cậu anh lớn giờ đang là sinh viên  của một trường đại học đến giới thiệu, mắt chị ngân ngấn yêu thương. Chị vẫn đi cái xe đạp mi-ni cà tàng và mặc cái quần ống xoăn tít mỗi lần bọn mình hẹn nhau cà phê và tự gọi mình là con sên đất. Hình như đất nước mình nhiều hổ báo cáo cầy và ít sên đất quá, nên người với người ngày càng ít yêu nhau.

Quán The Bear là pub (quán rượu) cổ nhất ở Oxford, làm một ly bia Guiness của Ireland và nhấp thêm vài ngụm London’s Pride mà chuyến choáng. Hôm nọ Duy, cậu học sinh cũ xuống Oxford chơi dẫn mình đi uống trong một pub gần nhà. Duy gọi bia đen Guiness của Ireland, mình uống thử rồi thích. Hầu hết các pub ở đây đều có chỗ ngồi trong nhà và cả ngoài vườn rộng, những ngày nắng ấm ngồi uống một ly bia và hàn huyên thật tuyệt. Duy kể về cô bạn gái cậu quen qua mạng rất tình cờ, về những gì cháu đã làm được ở đây, về những dự định tương lai. Cháu không còn là cậu trai trẻ ngơ ngác nữa mà đã là một người đàn ông vững chãi tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình. Mưa đã tạnh, nắng lại vàng rực rỡ trên bàn gỗ và bụi hồng đang nở sau lưng người đàn ông mình biết từ thủa còn là cậu bé.

Mỗi sáng đi đến trường mình đều ngắt một vài nhánh oải hương mang theo. Mùi hoa thơm bàn tay theo suốt một ngày dài. Mình nhớ đến My, cô bé đã tặng mình tấm bưu thiếp gắn cành lan tây ép phẳng được viết bằng nét chữ to run rẩy “Cháu chúc cô một ngày vui trong nắng vàng rực rỡ!” Đã lâu lắm rồi mình mới lại nhận được một bưu thiếp viết tay dù năm nào cũng dẫn bọn trẻ nhà mình ra bưu điện viết rồi gửi bưu thiếp cho bà ngoại. Mình viết cho My “Cô sắp về rồi, cô mang về cho My mấy nhánh oải hương cô hái bên này nhé!”. Mình thấy nhớ nhà, nhớ vườn rau trên sân thượng, nhớ mùi xào nấu quen thuộc và tiếng người thân.

Nắng đã bắt đầu chiếu vào ô cửa cùng mùi oải hương thơm ngát. Đã lại hết một đêm không ngủ xa nhà. Mai mình sẽ bỏ lại một thành phố nữa để về với ngôi nhà và thành phố của mình. Nơi quê nhà, có ai nhớ mình không nhỉ!

Phạm Việt Hà

Tháng 6 năm 2017

Advertisements

5 thoughts on “Viết đêm không ngủ

  1. Rưng rưng…Có người lại nhớ những mùa đi? 😉
    Đọc văn của em cảm xúc lại dâng đầy, thấy mình giống một con ốc mượn hồn thò cổ ra ngưỡng mộ ngắm nhìn cô sên đất và bạn cô ấy!
    (btw đọc tản mạn của em xong không còn sợ những con sên đất thân trần nữa 😉

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s