Ngày gió ở Potsdam


Lại thêm một thung lũng gió. Gió trẻ và mạnh, hồn nhiên nắm tay chạy đuổi nhau trên đồng cỏ mênh mông, vút lên đùa giỡn những cánh quạt dài tuốc bin điện gió. Gió lạnh ầm ĩ gào thét gọi nhau trong khu rừng nhỏ, lôi tuột đám lá vàng khỏi những tán cây, cuốn lá xoáy thành vòng trên cao rồi mới để chúng rơi xuống đất.

chie1bb81u-trc3aan-cc3a1nh-c491e1bb93ng-c491ie1bb87n-gic3b3.jpgMùa hè Potsdam ấm áp nắng và hoa nhường chỗ cho những rừng cây đang rụng lá. Lá sồi chuyển màu vàng ươm rụng xuống thành thảm dày trên lối đi, hè phố, công viên. Những cây Trinh đằng chuyển màu lá đỏ sẫm quanh các khung cửa sổ, lá rụng xuống bị gió cuốn vào sảnh khu ký túc. Mình lại đi học, lại một phòng ký túc nhỏ giản dị gọn gàng, cái giường bé đủ để mình không cảm nhận được khoảng trống ở bên, một khung cửa sổ rộng đủ nhìn cả khu rừng bên dưới và bầu trời sâu thẳm phía trên, lại căng-tin trường và cô đâù bếp phốp pháp nhanh nhẹn phục vụ mấy món ăn Đức giản đơn, lại xưởng thực  hành, thư viện, lớp học và những chuyến đi thực địa.

bầu trời thì cao mà cánh đồng thì rộngMình khá  mâu thuẫn. Mình yêu cái tổ của mình nhưng thi thoảng vẫn muốn đi đâu đó xa, chậm và tĩnh, được ở một mình dăm bữa giữa không gian và quang cảnh lạ, sống chỉ mình với mình. Những lần như thế mình thích đi bộ nhiều giờ hoặc ngồi đâu đó có không gian thật rộng, có cây xanh và gió thổi, chỉ có mình giữa trời và đất, đơn độc và không ràng buộc nhưng ấm áp bởi mình biết vẫn có người đang đợi mình về.  Hình như càng thêm tuổi, mình càng cần được trò chuyện mới riêng mình nhiều hơn.

Ông xã chẳng cằn nhằn. Hai vợ chồng đã cùng đi qua chặng đường đủ để hiểu tính người và biết yêu nhau như hai người bạn tri âm. Dẫu vẫn nhớ bồn chồn những lúc xa nhau, cả hai đều thấy cần có khoảng không gian nho nhỏ của riêng mình, khoảng không gian ấy giúp bọn mình vẫn là mình trong những mối quan hệ gia đình xã hội, và biết yêu hơn những lúc ở bên nhau. Chỉ có điều anh không thích vợ đi xa mà chồng không đưa đón. Mình không thích cảm giác lúc chồng về nhà chỉ có phòng khách trống không người. Hai đứa không nói ra nhưng luôn cố gắng để mình luôn có mặt lúc người kia đi hoặc trở về nhà, để mình là người đầu tiên hoặc cuối cùng mà người còn lại ở bên trước một chuyến đi dẫu dài hay ngắn.

do-you-want.jpgPotsdam đang có bão. Gió lớn trên 100km/giờ và mưa ngắt quãng. Bà Smith báo tàu đi Berlin hôm nay bị hủy nên chuyến đi thực địa phải hoãn. Đã mặc sẵn quần áo ấm để đi, mấy chị em tranh thủ lúc mưa nhỏ hạt đi bộ vào làng, ra cánh đồng ngắm cảnh. Gió mạnh và mưa làm trời lạnh đến run người. Những đàn sếu bay ngang trời, tiếng  sếu kêu dài âm vang trên cánh đồng bất tận. Mình tự hỏi đó là tiếng chúng gọi những con sếu lạc đàn phía sau hay là tiếng chúng than lạnh quá.

Mình cũng lạnh, gió đã thổi mạnh hơn và mưa nặng hạt, đã đến lúc quay về căn phòng ký  túc nho nhỏ của mình. Lại thêm một đàn sếu bay qua cánh đồng cạnh trường, kêu những tiếng kêu dài và vang trong trời giá lạnh. Không biết chúng gọi ai.

Việt Hà

Tháng 10 năm 2017

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s