Cà Tương


Nhà mình nuôi một con lười tên là Cà Tương. Con Cà Tương lắm chuyện.

Hồi Cà Tương bé, mẹ đi đâu nó cũng lẵng nhẵng theo. Mẹ nấu cơm nó lõn tõn quanh chân mẹ. Một hồi mẹ quay ra nhìn thì thấy nó đang bốc cơm mèo bỏ vào mồm ăn ngon lành. Thế mà chỉ nửa tiếng trước nó phun cháo phì phì vào  mặt mẹ nhất định không chịu nuốt. Mẹ quét nhà nó chạy quanh chổi đến mẹ không quét nổi, thoáng cái bỗng thấy nó ngồi yên trong góc nhà mặt quay vào tường rất ngoan. Mẹ chạy lại thấy nó đang cầm con thạch thùng chết mút lấy mút để.

Rồi nó đi học Lớp Một trường làng ngay cạnh. Sáng nào cũng lũn tũn theo bố mẹ đi học, trưa ông bà đón về ăn cơm rồi lại đưa đi học chiều. Một bữa ăn trưa xong nó bảo “Bà ơi, cháu không đi học Lớp Một nữa đâu. Bà cho cháu đi học luôn Lớp Hai đi. Học Lớp Một khó mà chán lắm!” Bà giải thích rằng phải học hết Lớp Một mới được học Lớp Hai. Nó nước mắt nước mũi dầm dề theo bà đi học. Bẵng đi một tuần, nó lại về xin”Bà ơi, cháu không đi học lớp một nữa đâu, toàn phải ngồi một chỗ chả được chạy lung tung. Bà cho cháu về hưu giống ông bà đi, được ở nhà chơi cả ngày chẳng phải đi học.” Bà giải thích rằng phải đi học hết Lớp 12, học đại học rồi đi làm 30 năm nữa, bao giờ già mới được về hưu. Nó buồn lắm. Sang học kỳ II, một buổi sáng nó kì kèo “Bà ơi, cháu cho bà bữa sáng của cháu, bà ăn rồi đi học hộ cháu nhé. Cháu thích ở nhà hơn.” Bà nội cười phì cả nước.

Rồi thì nó cũng quen và thích đi học. Mỗi tội sách vở nó toàn vẽ công chúa hoàng tử với hoa hoét đủ thứ. Mẹ bảo con vẽ ra vở vẽ hoặc nháp, đừng vẽ vào vở học, nó “Vâng ạ” rõ to, nhưng hôm sau đâu lại hoàn đấy. Dần nó cũng quen với việc vẽ vào vở vẽ và viết vào vở ghi bài. Nhưng sách thì nó vẫn vẽ hình minh họa. Đến giờ vẫn vậy!

Cà Tương lên lớp 4, mới vào năm học được mấy hôm thì cô giáo gọi điện cho mẹ, có vẻ cáu lắm “Chị đến ngay trường hộ em. Trường vừa mua bàn mới thế mà con gái chị vẽ đầy mặt bàn đủ thứ loằng ngoằng, giờ lau cũng không sạch được. Chị đến lau đền trường đi.” Mẹ nó lại mang đủ thứ lỉnh kỉnh đến trường lau bàn đền. Hai tiếng đồng hồ mà không lau sạch được vì con vẽ bằng bút dạ mực tím đậm lên bàn. Mình vừa lau vừa đọc lời thoại vừa cười đau cả bụng. Hóa ra nàng vẽ truyện tranh, các nhân vật là nàng và hai bạn ngồi cùng bàn. Lần ấy, mẹ đành xin đền bàn cho trường, cô giáo hết giận không nỡ lấy tiền của mẹ, chỉ nhờ mẹ nhắc con đừng vẽ ra bàn nữa. Chắc cô đã đọc truyện tranh vẽ trên bàn của nó.

Hôm qua, cả nhà ăn cơm tối. Cà Tương giờ đã là cô gái cao hơn cả mẹ. Con mèo ngồi cạnh bà lười biếng vừa liếm lông và kêu gừ gừ sung sướng. Cà Tương vừa ăn vừa ngắm mèo rồi thốt lên đầy khao khát “Ước gì con được làm con mèo nhà mình để không phải thi lên lớp 10, cũng không cần rửa bát!” Ôi con Cà Tương của mẹ!

Viết lại để bao giờ nó lớn còn lôi ra kể.

Việt Hà

 

Advertisements

2 thoughts on “Cà Tương

  1. Hihi Cà Tương dễ thương quá đi ❤
    Viết xong về sau con đọc lại thích lắm đây, những ký ức ngọt ngào!
    Bác thích nhất vụ ước được làm con mèo của Cà Tương, sao bác cũng giống con thế 😀

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s