Mẹ, mưa Sài Gòn và những đôi giày ướt


Đi làm về đến khách sạn thì trời đã tối sẫm, mây vần vũ đen kín trời, gió thổi mạnh oằn cả thân mấy cây me non mới trồng bên phố. Thoắt cái, mưa trút xuống xối xả thẳng đứng từng đợt, cả thành phố bỗng nhòa nước ướt sũng.

Mình làm gì bây giờ nhỉ? Một bồn tắm nước nóng pha tinh dầu oải hương thơm dịu kéo mắt trĩu xuống? Một tô bún Huế nóng hổi chua cay đậm đà vị mắm và sả? Một ly cà phê capuccino từ hạt Arabica và sữa nguyên kem thật nóng hay một tách trà nhài và cuốn sách đang đọc dở dang?

Mình bỗng thèm mẹ quá. Thèm ôm mẹ, cuộn mình trong lòng bà, đùa và trêu chọc để được nhìn bà vừa tủm tỉm cười vừa mắng mỏ mình chuyện này chuyện nọ. Mình nhớ mùi mẹ, nếp nhăn cuối mắt khi mẹ cười, nhớ lòng bàn tay sần và những nếp đồi mồi trên tay bà. Thế nên dù đã muộn, mình gọi xe chạy về với mẹ.

Đường nội đô Sài Gòn tắc cứng và ngập nước. Mưa vẫn trút xuống xối xả. Nửa tiếng mà xe taxi không tiến được dăm trăm mét. Mình xuống xe, chạy vào núp dưới một mái hiên rồi gọi Grabike. Trời mưa chẳng ai muốn đi xe máy, nên 2 phút là đã có xe. Bác tài chắc nghĩ mình khùng, trời mưa như xối, đường ngập nửa bánh xe mà lại đòi đi hon-đa.

Ngồi sau núp trong cái áo mưa đã cũ của bác tài, mình không còn nhìn thấy phố xá, nhà cửa hay mặt người, chỉ thấy mặt đất loang loáng nước, nước tong tỏng chảy xuống đường từ áo quần ướt sũng, mưa xối xuống máy và ống bô nóng rồi bốc lên thành những làn hơi mỏng tan đi nhanh chóng và rất nhiều giày dép ướt. Một đôi giày thể thao màu hồng điệu đàng ôm khít đôi tất mầu trắng và đôi chân mảnh dẻ (chắc là của một cô gái trẻ), một đôi giày nam màu xám đen đã sờn và bẩn, một đôi giày cao gót đỏ rực nhưng to ngoại cỡ ôm lấy đôi chân béo tròn và khuỳnh khoàng, những đôi dép xăng đan đủ màu đỡ những đôi chân đủ cỡ, tất cả đều sũng nước và bồn chồn. Cả đôi giày màu xanh của mình cũng thế.

Xe máy luồn lẹ nên chốc đã về đến ngõ nhà mẹ. Mình chào chị bán vớ đang ngồi thu lu dưới cái ô khổng lồ đầu ngõ rồi vừa chạy vào ngõ vừa nhảy qua các vũng nước bằng đôi giầy đã ướt sũng, nước bắn lên quấn vào vạt váy mỏng, nước xối xuống ướt tóc và vai. Mình bỗng cười khúc khích, cả mình và mưa Sài Gòn nghịch đâu khác gì bọn trẻ.

Mẹ càu nhàu mãi chuyện mình không chịu mang ô, rồi trời mưa mà vẫn về mẹ làm gì, rồi chuyện để giày ướt sũng và váy bẩn tèm lem, bà vội lấy cho mình bộ quần áo hoa để thay. Mình mặc áo mẹ trông càng giống mẹ, mùi mẹ thơm và ấm vẫn còn trên quần áo. Người đàn bà 45 tuổi rúc vào lòng mẹ, thấy mình chỉ còn là đứa trẻ bé bỏng ngày nào, thấy cuộc sống thật tròn vẹn giản đơn và chiều mưa Sài Gòn bỗng chốc dịu dàng như mẹ.

Việt Hà

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s