Bảo vệ: To the one in the mirror

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Advertisements
Đăng tải tại Thơ thẩn | Nhập mật khẩu để xem phản hồi.

Mother to Son by Langston Hughes (1902–1967)

Lời mẹ dặn

(Phạm Việt Hà dịch từ Mother to Son của Langston Hughes)

Này con trai, lại đây mẹ kể,

Cuộc đời mẹ đâu sẵn bày những bậc thang lấp lánh pha lê,

Mà là chông

Là gai nhọn dưới chân trần mỗi bước

Là ván bật tung

Là phòng không thảm

Là trần trụi lẻ loi.

Thế mà con ơi, mẹ vẫn

Trèo lên

Và bước xuống mỗi ngày

Từ  ngõ cụt này sang chông gai khác

Cả trong tăm tối

Không một tia ánh sáng chỉ đường.

Thế nên, con trai của mẹ

Đừng dừng chân quay lại giữa đường

Đừng ngồi ì  trên những bậc thang

Chỉ vì gặp chút gì khó nhọc.

Con làm sao ngã được

Khi mẹ vẫn trên đường

Vẫn đang trèo từng bậc

Bởi đời này đâu sẵn bày những bậc thang lấp lánh pha lê.

 

Mother to Son

BY LANGSTON HUGHES  (1902–1967)

Well, son, I’ll tell you:

Life for me ain’t been no crystal stair.

It’s had tacks in it,

And splinters,

And boards torn up,

And places with no carpet on the floor—

Bare.

But all the time

I’se been a-climbin’ on,

And reachin’ landin’s,

And turnin’ corners,

And sometimes goin’ in the dark

Where there ain’t been no light.

So boy, don’t you turn back.

Don’t you set down on the steps

’Cause you finds it’s kinder hard.

Don’t you fall now—

For I’se still goin’, honey,

I’se still climbin’,

And life for me ain’t been no crystal stair.

Hạ

Hoa sim đã nở bên đường,

Mưa xuân cũng đã nhường đường nắng hoa,

Bao giờ em mới lại qua,

Để  tôi mua chiếc lược ngà tặng em,

Chắc là em cũng chẳng thèm,

Tóc em cắt tém,

Đâu cần đến tôi.

Đêm khuya mướp trổ nụ rồi

Ếch chồng gọi vợ đong  lời lả lơi

Nhái xanh khóc mãi chẳng thôi,

Lá sen còn đó mà người ở đâu?

Tình tôi như nước giếng sâu,

Tình em như ngọn gió trời bay hoang…

***

Ngoài kia trăng tỏ giọt buồn,

Trắng đêm tôi nhớ

Thẫn thờ,

Trắng đêm.

dsc08187.jpg

Tháng 4 năm 2013

Phạm Việt Hà

Trái tim em

Trái tim em là cả đại dương,

Là rừng xanh, vực thẳm, là đồng hoang, gió lộng

Là sói cái tru dài đêm trăng tròn lẻ bóng

Là nàng tiên cá không biết khóc

Câm lặng chết vì yêu.

***

Trái tim em có cả Thị Màu

Lúng liếng buổi chiều, đong đưa buổi sáng

Yêu bằng thịt da, sống bằng hữu hạn,

Chông chênh một đời, nào có được bình yên.

***

Trái tim em biết kể chuyện rất hiền,

Chuyện nàng Mỵ Châu

Chết rồi còn rơi nước mắt

Hai bàn tay mãi còn nắm chặt

Chẳng thể buông, chỉ một chữ Tình.

***

Ơi yên bình nóng hổi,

Ơi mùa xuân đang đi qua rất vội,

Ơi nắng vô tình và gió đi hoang,

Chậm lại đi, sao cứ chạy quáng quàng,

Để tôi lắng nghe lời tim em nói.

Phạm Việt Hà

Tháng 1 năm 2013

Tháng Chạp của tôi

Tháng chạp của tôi

Có bông hoa bưởi mới thôi nôi

Ghé mắt ô cửa nhỏ,

Có tiếng ai hát ru con mà mẹ ngủ,

Ầu ơ…

***

Tháng chạp của tôi,

Có ngọn gió mồ côi

Lang thang tìm mẹ

Đói lả, gió ngủ vùi trên mái rạ

Cũng mồ côi.

***

Tháng chạp của tôi,

Có ngọn lúa còng lưng gánh gạo,

Có mẹ bế con, có bà cõng cháu,

Có nụ hôn ngọt lịm

Quấn trong chăn

Có tay ấm, chân trần, và vòng ôm rất chặt

Bình yên.

***

Tháng Chạp ơi,

Đâu rồi bếp lửa

Đâu rồi bầu sữa

Đâu rồi những ngọn gió ngày xưa,

Trong phòng ấm

Chỉ còn nghe buồn lắm,

Tiếng đàn chim lách chách hiên nhà.

Phạm Việt Hà

Tháng 12 năm 2012