Mẹ, mưa Sài Gòn và những đôi giày ướt

Đi làm về đến khách sạn thì trời đã tối sẫm, mây vần vũ đen kín trời, gió thổi mạnh oằn cả thân mấy cây me non mới trồng bên phố. Thoắt cái, mưa trút xuống xối xả thẳng đứng từng đợt, cả thành phố bỗng nhòa nước ướt sũng.

Mình làm gì bây giờ nhỉ? Một bồn tắm nước nóng pha tinh dầu oải hương thơm dịu kéo mắt trĩu xuống? Một tô bún Huế nóng hổi chua cay đậm đà vị mắm và sả? Một ly cà phê capuccino từ hạt Arabica và sữa nguyên kem thật nóng hay một tách trà nhài và cuốn sách đang đọc dở dang?

Mình bỗng thèm mẹ quá. Thèm ôm mẹ, cuộn mình trong lòng bà, đùa và trêu chọc để được nhìn bà vừa tủm tỉm cười vừa mắng mỏ mình chuyện này chuyện nọ. Mình nhớ mùi mẹ, nếp nhăn cuối mắt khi mẹ cười, nhớ lòng bàn tay sần và những nếp đồi mồi trên tay bà. Thế nên dù đã muộn, mình gọi xe chạy về với mẹ.

Đường nội đô Sài Gòn tắc cứng và ngập nước. Mưa vẫn trút xuống xối xả. Nửa tiếng mà xe taxi không tiến được dăm trăm mét. Mình xuống xe, chạy vào núp dưới một mái hiên rồi gọi Grabike. Trời mưa chẳng ai muốn đi xe máy, nên 2 phút là đã có xe. Bác tài chắc nghĩ mình khùng, trời mưa như xối, đường ngập nửa bánh xe mà lại đòi đi hon-đa.

Ngồi sau núp trong cái áo mưa đã cũ của bác tài, mình không còn nhìn thấy phố xá, nhà cửa hay mặt người, chỉ thấy mặt đất loang loáng nước, nước tong tỏng chảy xuống đường từ áo quần ướt sũng, mưa xối xuống máy và ống bô nóng rồi bốc lên thành những làn hơi mỏng tan đi nhanh chóng và rất nhiều giày dép ướt. Một đôi giày thể thao màu hồng điệu đàng ôm khít đôi tất mầu trắng và đôi chân mảnh dẻ (chắc là của một cô gái trẻ), một đôi giày nam màu xám đen đã sờn và bẩn, một đôi giày cao gót đỏ rực nhưng to ngoại cỡ ôm lấy đôi chân béo tròn và khuỳnh khoàng, những đôi dép xăng đan đủ màu đỡ những đôi chân đủ cỡ, tất cả đều sũng nước và bồn chồn. Cả đôi giày màu xanh của mình cũng thế.

Xe máy luồn lẹ nên chốc đã về đến ngõ nhà mẹ. Mình chào chị bán vớ đang ngồi thu lu dưới cái ô khổng lồ đầu ngõ rồi vừa chạy vào ngõ vừa nhảy qua các vũng nước bằng đôi giầy đã ướt sũng, nước bắn lên quấn vào vạt váy mỏng, nước xối xuống ướt tóc và vai. Mình bỗng cười khúc khích, cả mình và mưa Sài Gòn nghịch đâu khác gì bọn trẻ.

Mẹ càu nhàu mãi chuyện mình không chịu mang ô, rồi trời mưa mà vẫn về mẹ làm gì, rồi chuyện để giày ướt sũng và váy bẩn tèm lem, bà vội lấy cho mình bộ quần áo hoa để thay. Mình mặc áo mẹ trông càng giống mẹ, mùi mẹ thơm và ấm vẫn còn trên quần áo. Người đàn bà 45 tuổi rúc vào lòng mẹ, thấy mình chỉ còn là đứa trẻ bé bỏng ngày nào, thấy cuộc sống thật tròn vẹn giản đơn và chiều mưa Sài Gòn bỗng chốc dịu dàng như mẹ.

Việt Hà

 

Advertisements

Truyện nhỏ mùa thu

Genderchats

1. 

Hoa Flinders thÆ¡m hắc giống hoa xoanSáng thu, người đàn bà ngồi chải tóc nhìn mình trong gương mỉm cười  dịu dàng lơ đãng, khẽ ngâm nga “Anh làm mùa thu, cho em mơ màng. Anh làm lời ru, quấn quýt bên nàng…” Nắng  sớm xuyên qua vòm hoa giấy bên cửa sổ, lấp lánh trên mái tóc dày và mượt. Chị vẫn rất đẹp, đằm thắm và thư thái, dẫu những vết nhăn đã hằn nơi đuôi mắt. Người đàn ông đang nằm trên giường cạnh đó, xoay người  nhìn vợ.  Đã lâu quá rồi anh không ngắm chị, lâu quá rồi không ôm chị trong tay thật chặt hay đưa chị đi chơi đâu đủ lâu để cả hai cảm nhận được hơi ấm tình cảm họ từng một thơi vun đắp.  Những bữa nhậu, những tối tiếp khách vắng nhà của anh nhiều đến mức đã từ lâu chị không còn thói quen…

View original post 710 từ nữa

Đọc “Hai nhà” của Lê Lựu

Đi đường dài, mình tranh thủ mang cuốn “Hai nhà” của Lê Lựu theo đọc. Đọc xong, thấy tiếc rằng mình đã đọc.

Cuốn tiểu thuyết xoay quanh hai người đàn ông cạnh nhà, chơi thân với nhau như ruột thịt và hai bà vợ của họ. Một anh Tâm tốt tính, hiền lành nhưng nhu nhược. Một ông Địa thâm trầm nhưng hèn hạ và độc ác ngấm ngầm. Cả hai đều bị giày vò bởi hai bà vợ lăng loàn vô sỉ. Những đứa con mang họ của hai người đàn ông đều không phải là con họ và người vợ họ ăn ở cùng không yêu thương gì họ. Cuối cùng thì ông Địa tự tử, vợ con ông vướng vòng lao lý vì phạm tội giết người. Vợ Tâm đem con bỏ đi. Chỉ đến lúc này Tâm mới biết, ông Địa đã từ lâu là bạn tình của chính vợ mình.

Cả bốn nhân vật chính đều cô đơn đến cùng cực, bất hạnh và đáng thương.  Mình đọc mà có cảm giác sự thù hận đàn bà ngấm vào từng câu chữ, từ cách lý giải tâm lý nhân vật đến cách tả những cuộc làm tình, từ lời thoại của các nhân vật đến bức thư ông Địa để lại trước khi tự sát và đỉnh cao là cái chết của Hồng- nhân vật duy nhất luôn hồn nhiên vui vẻ và trong sáng, bị giết khi đỡ đòn ghen của vợ con ông Địa cho vợ Tâm.

Điều mình không thích ở cuốn thiểu thuyết là giọng văn vô cùng lạnh lẽo và cay nghiệt, có cảm giác Lê Lựu không còn chút niềm tin nào vào con người, không còn chút ấm áp nào trong từng câu chữ, chỉ còn hằn thù  và chán ghét cuộc đời. Cách viết ấy trái với những tác giả mà mình thích đọc, bởi những câu chuyện họ kể, dù buồn đến mấy, nhưng cách viết và giọng văn của họ không làm người đọc thấy ngột ngạt hay lạnh lẽo, vẫn thấy họ yêu thương con người, yêu thương cuộc đời.

Mình rất thích giữ sách mình từng đọc, nhưng lần này thì mình bỏ “Hai nhà” lại trên một chiếc ghế không người.

Việt Hà

 

Dưới chân mình

Mình thích đi bộ, nhiều người cũng thế. Nhưng mình, cũng như nhiều người, thường ít để ý đến những gì mình bước qua. Mình hay nhìn những gì dễ nhìn thấy, thường là ở tầm ngang mắt, thấp hơn hoặc cao hơn một chút, gần hoặc xa hơn một chút chứ ít khi chịu cúi đầu nhìn xuống chân để thấy những gì mình đang đứng trên. Và vì thế, mình đã không nhìn thấy rất nhiều điều đẹp đẽ bé nhỏ ngay dưới chân mình.

12800367_10153624636203371_1013024517051046332_nMùa hè ấy, hai vợ chồng bác Masako đưa mình lên núi chơi. Hai bác lái ô tô đưa mình lên điểm đỗ xe, rồi cả nhóm đi bộ xuyên  con đường mòn nhỏ qua rừng lên núi, qua một cây cầu treo bắt ngang giữa hai vách núi đến thượng nguồn của sông Suzuka. Điều đặc biệt là hai bác đi rất chậm, chốc chốc dừng lại để chỉ cho mình một vạt hoa nhỏ, mảng rêu xanh biếc, một mầm cây lách qua khe đá vươn lên, một đôi chim đen cổ trắng mỏ vàng có tiếng kêu lách chách đang trêu chọc nhau.  Họ bảo mình nhìn lại con đường đã đi qua từ góc nhìn cao hơn, dạy mình nghe tiếng gió cuộn trên  những ngọn thông cao và tận hưởng vẻ đẹp của những tia nắng hè xuyên qua tán cây chiếu xuống mặt sông. Hai ông bà cụ đã qua tuổi 90 cứ túc tắc đi, vừa đi vừa vui vẻ nói chuyện, ngắm nghĩa kỹ càng mọi thứ xung quanh, vừa dạy mình cái này cái nọ như thể họ có cả ngàn năm để sống.

45355466_10156314686708371_3193846386927861760_nThế nên từ đó, mình không còn đi quá nhanh và rất thích đi bộ ngắm nghía quan sát những thứ nho nhỏ xung quanh những khi có thể. Những lúc ấy, mình gói những lo toan ưu phiền lại để được chỉ là mình, để được trôi nổi vô định trong vô vàn những gì đang trải ra dưới chân mình. Nơi mình đến không quan trọng hơn hành trình mình đi và những người mình gặp. Mình tự nhiên nhìn thấy nhiều hơn, cảm nhận được nhiều hơn và kết nối với thế giới xung quanh tốt hơn.

img_2700Dạo này mình hay nghe Lê Cát Trọng Lý hát. Mình thích cách Lý hát, dịu dàng thủ thỉ như hát chỉ cho mình và người tình ngồi trước mặt. Mình thích những bài hát Lý sáng tác, chúng như những câu chuyện nhỏ Lý kể cho bạn bè, như những giọt nước mắt ứa ra từ tiếng đàn ghi ta của Lý. Nhạc của Lý buồn và sẫm màu uẩn ức nhưng không bộn bề chán ghét mà tha thiết cồn cào yêu thương, vừa triết lý như ông già vừa hồn nhiên như trẻ nhỏ, lúc dịu dàng nữ tính khi cuồn cuộn đau khổ.  Lời bài hát của Lý rất nhiều chi tiết nhỏ mà chỉ những người hay nhìn xuống chân mình, hay quay đầu nhìn lại, quan sát những cánh đồng, con đường mình đã bước qua mới thấy. Dù là bài hát vui hay buồn, khi nghe mình luôn thấy cô gái mảnh mai tên Lý trong đó, là một phần của câu chuyện về cánh đồng, dòng sông, mối tình câm lặng hay trò chơi dân gian mà cô kể.

23473122_10155414479638371_6871772790698257496_nMình đã luôn sống như thể ngày mai mình sẽ chết, trọn vẹn từng ngày giờ phút giây, tận lòng tận sức với bản thân, những người mình yêu thương, với công việc của mình. Nhưng mình cũng sẽ sống như thể mình có cả ngàn năm để sống, chậm rãi bước và ngắm nhìn những điều đẹp đẽ nho nhỏ quanh mình, chậm rãi yêu thương và chờ đợi để thấy được hết những niềm vui nho nhỏ quanh mình. Bởi suy cho cùng, hạnh phúc không phải những gì ta có mà là những gì ta cảm thấy, và việc ta sống bao lâu không quan trọng bằng ta đã sống thế nào.

Bạn đã bao giờ đi đủ chậm để không bỏ qua những điều tốt đẹp dưới chân mình?

 

Phạm Việt Hà