Tháng 9

Genderchats

Ngày cuối cùng của tháng 9, mình đến quán cà phê quen vào giờ vắng khách nhất trong ngày. Chị chủ quán nhìn mình mỉm cười “Nâu nóng cô nhé, tôi đợi cô từ sáng”. Quán cũ và hẹp chạy sâu hun hút vào trong  trên con phố xanh biếc hai hàng xà cừ cổ thụ, sàn nhà lát gạch hoa từ những năm 80, tường treo dăm bức tranh phong cảnh và thư pháp do khách quen mang tặng.

Mình ngồi xuống  bàn nhỏ cạnh gốc cây sung già giữa quán. Cây sung có trước khi người ta dựng quán, chủ quán xây mái vòng quanh để cây xuyên qua mái mà vươn lên. Chị chủ quán quen tính khách, bưng cà phê ra rồi lặng lẽ rút về chỗ ngồi sau quầy.  Quán vắng, sâu trong quán có cảm giác thời gian ngừng lại và thế giới xung…

View original post 738 từ nữa

Advertisements

Lang thang

Cả tuần nay bọn mình lang thang. Trừ những lúc di chuyển đường dài, còn thì hầu như là đi bộ loanh quanh các phố. Đi bộ, mình được cùng hít thở mùi của phố của làng, dù đó là mùi cống lớn phả lên từ mặt đất, mùi khói đốt vàng mã, mùi mồ hôi người đi lướt qua hay mùi xào nấu của các quán ăn đường phố. Đi bộ, mình được nhìn ngắm những khuôn mặt trên phố, mỉm cười chào hay làm lơ họ, được nghe tiếng lách cách băm chặt, tiếng bát đũa va nhau, cả tiếng ông khách hàng khó tính quát nhân viên tiệm ăn Phúc Kiến mau mang thực đơn cho khách gọi món hay tiếng mấy bà già người Hoa tranh nhau kể xấu ai đó quanh ấm trà ngoài hiên sát phố. Đi bộ mình được là một phần của phố xá làng mạc, không bị ngăn cách bởi cửa kính ô tô, cũng không đi quá nhanh để chỉ nhìn thấy những hình ảnh lướt qua trước mắt mà không thực sự được nhìn vào một khuôn mặt người cho đủ lâu để biết người ấy đang cười hay đang khóc hay chuyện trò với ai đó dăm câu.

Bọn mình cứ lang thang thế, qua những con phố nhỏ và lớn, qua những bảo tàng nghiêm túc hay rẻ tiền, qua những quán ăn xập xệ góc phố và nhà hàng sang trọng, qua những khu cao ốc đông nghẹt người và thị trấn nhỏ bình yên. Sáng dậy, bọn mình chọn một chỗ nào đấy để đi, rồi vừa túc tắc đi vừa ngắm phố, ăn đồ ăn địa phương và chụp ảnh.

Kuala Lumpur rộng lớn, nhiều nhà cao tầng và khu mua sắm đến mức mình có cảm giác những tòa nhà ấy mới là chủ của thành phố chứ không phải những con người nhỏ bé đang đi lại giữa các tòa nhà hoặc đang phải chui vào trong đó để tìm nơi trú ẩn. Những cao ốc ấy lặng lẽ sống, lặng lẽ âm mưu với nhau làm con người vắt kiệt sức để có một chỗ đứng, một nơi trú ẩn trong lòng chúng. May mà giữa thành phố vẫn còn những công viên và hồ nước xanh. May mà bọn trẻ vẫn có thể đùa chạy vui vẻ trên các quảng trường rộng. May mà con người vẫn còn nói chuyện được với nhau. Mình rời Kuala Lumpur và không nhớ gì nhiều ngoài khu vườn nuôi bướm nước chảy róc rách yên bình và công viên bách thảo xanh mát bị các tòa nhà lớn bao quanh.

Melaka và Penang có vẻ chậm rãi và yên bình của những thị trấn xưa cũ. Bọn mình có thể đi bộ khắp khu trung tâm của thành phố. Những quán ăn nhỏ dọc các vỉa hè, khu phố cổ nhà hai tầng sát nhau với cửa ra vào và cửa sổ nhỏ bằng gỗ sơn màu sặc sỡ. Mỗi ngôi nhà là một quán ăn nhỏ, một quán cà phê hay tiệm sửa xe, tiệm cầm đồ, tiệm bán gạo, tiệm bán trái cây, tiệm in, tiệm uốn tóc nho nhỏ. Tiếng máy tiện của tiệm cơ khí lẫn với tiếng nồi niêu va nhau ở quán ăn bên cạnh và tiếng người ta hỏi chuyện nhau ngoài phố.Trong cùng một khu phố có cả miếu của người Hoa, thánh đường Hồi giáo và đền thờ Hindu giáo của người Ấn và người Mã. Người Hoa, người Ấn và người Mã bản địa sống hài hòa nhưng phân chia thành những cộng đồng nhỏ rõ rệt. Phố người Hoa ít có người Ấn ở, khu Little India thì không có người Hoa sống, trong các chợ ướt (wet market) khu quầy ăn bán các món ăn Hoa cũng tách biệt khu bán các món ăn Ấn và Mã. Thành phố nhỏ với những ngôi nhà cũ kỹ và vẻ đẹp đặc biệt của quá khứ và những câu chuyện lẫn khuất sau từng góc phố ngôi nhà.

Chiều nay bọn mình lên Penang Hill ngắm cảnh. Đỉnh núi nhìn xuống cánh rừng nguyên sinh gần 200 tuổi và thành phố trải dài ra tận chân bờ biển, mây cuộn lên thành khói lam mát và trong lành tuyệt đối. Cây cầu nhỏ được người ta biến thành nơi đánh dấu ước hẹn tình nhân. Từng cặp thanh niên mua khóa, viết nên những trái tim màu xanh đỏ lời hẹn ước rồi khóa lên cầu. Mình lần dọc cầu để đọc những điều họ viết, đại đa số là “A và B đã đến đây” hoặc “A yêu B mãi mãi” hoặc “A sẽ luôn là người yêu duy nhất của B”, nhiều khóa đã gỉ sét và những nét chữ đã bạc không còn đọc nổi. Những đôi trẻ háo hức với tình yêu mới và những lời hẹn ước có lẽ ít quay lại đây để thấy cái khóa của họ cũ rỉ và những lời hẹn ước bạc phếch theo thời gian. Ở giữa cầu mình đọc được dòng chữ còn mới “To the memory of my beloved Dad” trên trái tim xanh được khóa vào cầu. Còn trong một góc khuất là một trái tim khác màu trắng ghi “I miss you.” Chắc họ viết ra những dòng này khi đang day dứt nhớ, cũng có thể họ đã từng đến, từng viết gì đó và khóa lại trên cây cầu này, và giờ quay lại chỉ để được ngồi trên chiếc cầu cũ và nhớ một người. Nhớ hẳn là đặc ân của những người còn biết yêu thương và cây cầu tình nhân sẽ thật buồn tẻ nếu không có hai chiếc khóa đặc biệt ấy.

Bọn mình đi bộ loanh quanh rồi ngồi trên đài quan sát ngắm hoàng hôn đổ xuống thành phố và khói cuộn trên cánh rừng nhiệt đới. Rừng mỗi lúc sẫm hơn và thành phố đã lên đèn. Những ánh đèn lấp lánh như những vì sao nhỏ, khoảng cách và mây làm mình có cảm giác những chấm đèn sáng đang di chuyển như những linh hồn sống. Tự nhiên mình nhớ lời bài hát của Jason Mraz “And it takes no time to fall in love but it takes you years to know what love is… It takes those tears to make it rust. It takes the dust to have it polished”.

Trời lạnh dần, người ngồi cạnh quàng tay ôm mình giữ ấm. Bọn mình yên lặng nhìn đêm đổ xuống bình yên.

 

Việt Hà

Tháng 8 năm 2018

 

Đom đóm nhỏ bay đi

“Đến khi lòng tan thành gió”-Lê Cát Trọng Lý

Quán vắng, chỉ có mình và hai cô gái trẻ đang ríu rít tán chuyện trai gái, từ tán tỉnh yêu đương đến chuyện thất tình.

  • Này mày, có ai chết vì yêu không nhỉ? Giống như đau khổ đến không chịu được mà chết ấy.
  • Chỉ có bọn điên mới chết vì tình. Mà tao nghĩ, nếu bọn đấy sống thêm vài tháng, vài năm thì sẽ thấy cái ý định tự tử trước đây vừa rồ vừa dại. Đời còn dài mà giai thì còn đầy!

Cô gái đăt câu hỏi gật đầu lia lịa ra vẻ đồng tình. Hình như lâu lắm rồi, mình cũng từng hỏi như cô, tò mò và hồi hộp đứng trước thứ tình cảm trai gái mới mẻ hấp dẫn. Hình như mình cũng nghĩ tình yêu và người yêu của mình là cả thế gian và không gì khác quan trọng hơn, từng tin rằng đã yêu nhau rồi thì cứ thế đến với nhau và cứ thế hạnh phúc cùng nhau mãi mãi. Cái thủa mười tám đôi mươi ngây thơ ấy giờ như giấc mơ trưa bị tiếng còi tàu khua tan mất. Cô gái trẻ ngày nào giờ đã hóa bà trung niên được bọn trẻ gọi là bác là bà. Những ngày tháng tươi xanh khù khờ ấy giờ là những kỷ niệm thanh xuân khờ dại ngọt ngào.

Tình yêu với mình không còn là tất cả, cũng không chỉ là chuyện yêu đương nam nữ. Mình thậm chí đã có lúc còn hoài nghi ý nghĩa đích thực của từ này khi thấy quá nhiều người nhân danh nó để làm những điều ngược lại. Người ta gọi rất nhiều thứ cảm xúc, xung lực tâm lý khác như ham muốn kiểm soát hay chiếm hữu là tình yêu. Nó là cái cớ để vô số người hành hạ bản thân và và can thiệp vào cuộc đời người khác, là vỏ bọc ngọt ngào cho không ít những mưu mô lừa lọc. Cứ nhìn những bà vợ điên cuồng thuê người đánh ghen tình địch trẻ, những anh chàng nói “anh sẽ mãi mãi yêu chỉ mình em!” với dăm bảy cô một lúc và các cô nàng vừa nũng nịu dẩu môi “Em yêu anh!” vừa lần tay sờ ví lấy thẻ Visa Card của tình nhân thì biết. Cái chấm sáng bạc lung linh được gọi là tình yêu đã bị những chấm đen xấu xí khác bao vây và nuốt chửng, bị bóp nghẹt cho đến chết trong từng con người ấy mà họ không hay biết hoặc cũng chẳng quan tâm.

Đã lâu, mình không còn tin rằng người ta có thể thực sự chết vì yêu. Những người tự tử vì tình có lẽ đã chọn đến cái chết không phải vì yêu mà bởi những tổn thương mà họ phải chịu phía sau tấm mặt nạ gọi là tình yêu, hay vì những thứ mà tình yêu của họ không mang lại hay bù đắp được. Cũng có thể, khoảng trống tối và lạnh trong họ đã có sẵn từ lâu, khoảng trống ấy không được điền đầy bởi tình yêu mà đã trở lên lạnh và trống trải hơn khiến họ mệt mỏi với cuộc sống, với bản thân đến độ quyết định từ bỏ tất cả.  Hình như mình cũng đã từng nằm khóc như muốn nước mắt sẽ làm tan chảy cả cơ thể mình vào đêm, chỉ còn lại chút linh hồn bé nhỏ như ánh sáng của chú đom đóm lập lòe bay đi mất. Nhưng điều kỳ diệu là, những vấp váp ấy không làm mình chết hay muốn chết, nó giúp mình nhận ra mình thực sự cần gì và phải làm gì, đã sai đúng thế nào và phải thay đổi ra sao.

Mình càng ngày càng thấm thía sự mong manh của những thứ quý giá mà mình đang có: cảm giác ấm áp an ổn, niềm vui, sự kết nối và tất nhiên là cả tình yêu. Vì biết mình có thể mất những thứ mình đang có bất cứ lúc nào với chỉ một biến cố, thế nên mình tận hưởng từng giây phút an nhiên và vui vẻ đang có, tận lòng với những người còn đang ở bên mình và biết ơn cuộc sống đã cho mình những gì mình đang có. Vì biết những người mình yêu sẽ không mãi yêu mình nên mình cố vun đắp để tình cảm ấy luôn tươi mới và sẵn sàng buông bỏ khi không còn có thể níu giữ. Vì biết rõ mình cũng thay đổi, cũng có lúc xấu xí đen tối, cũng có thể nhân danh tình yêu mà làm chuyện chẳng nên làm, nên phải tự soi mình mà răn đe cảnh tỉnh bản thân.

Và bởi mọi thứ đều mong manh như gió thoảng, mình sẽ yêu thương đến tận cùng cho tới khi lòng mình cũng tan thành gió, và linh hồn mình thành con đom đóm nhỏ bay đi.

Việt Hà

Viết đêm không ngủ

Genderchats

“Ngoài hiên nắng lên
Đi về đâu đó giấc mơ trôi dạt giữa đêm”- Việt Anh

Oxford tràn nắng ngày bọn mình tới. Những cánh đồng khoan khoái trải mình tắm nắng trập trùng loáng qua cửa kính ô tô chạy từ London về Oxford. Những ngôi nhà mái nhọn và ô cửa vuông nấp dưới đám hoa hồng leo trổ hoa trên tường bao quanh bởi khuôn vườn nhỏ đầy nắng. Hoa oải hương nở tím trước hiên nhà cùng anh túc đỏ và cúc vàng. Xuống xe, gió tràn đến chào hỏi, không khí trong veo, những chậu hoa nhiều màu treo dưới các cột đèn đường dọc phố trung tâm thị trấn Kidlington đung đưa khe khẽ.

Gió lại mang mình đi đến một thành phố khác.

Bọn trẻ đã được các gia đình homestay đón về. Mình cũng về nơi mình ở, một ngôi nhà nhỏ…

View original post 946 từ nữa

Cà Tương

Nhà mình nuôi một con lười tên là Cà Tương. Con Cà Tương lắm chuyện.

Hồi Cà Tương bé, mẹ đi đâu nó cũng lẵng nhẵng theo. Mẹ nấu cơm nó lõn tõn quanh chân mẹ. Một hồi mẹ quay ra nhìn thì thấy nó đang bốc cơm mèo bỏ vào mồm ăn ngon lành. Thế mà chỉ nửa tiếng trước nó phun cháo phì phì vào  mặt mẹ nhất định không chịu nuốt. Mẹ quét nhà nó chạy quanh chổi đến mẹ không quét nổi, thoáng cái bỗng thấy nó ngồi yên trong góc nhà mặt quay vào tường rất ngoan. Mẹ chạy lại thấy nó đang cầm con thạch thùng chết mút lấy mút để.

Rồi nó đi học Lớp Một trường làng ngay cạnh. Sáng nào cũng lũn tũn theo bố mẹ đi học, trưa ông bà đón về ăn cơm rồi lại đưa đi học chiều. Một bữa ăn trưa xong nó bảo “Bà ơi, cháu không đi học Lớp Một nữa đâu. Bà cho cháu đi học luôn Lớp Hai đi. Học Lớp Một khó mà chán lắm!” Bà giải thích rằng phải học hết Lớp Một mới được học Lớp Hai. Nó nước mắt nước mũi dầm dề theo bà đi học. Bẵng đi một tuần, nó lại về xin”Bà ơi, cháu không đi học lớp một nữa đâu, toàn phải ngồi một chỗ chả được chạy lung tung. Bà cho cháu về hưu giống ông bà đi, được ở nhà chơi cả ngày chẳng phải đi học.” Bà giải thích rằng phải đi học hết Lớp 12, học đại học rồi đi làm 30 năm nữa, bao giờ già mới được về hưu. Nó buồn lắm. Sang học kỳ II, một buổi sáng nó kì kèo “Bà ơi, cháu cho bà bữa sáng của cháu, bà ăn rồi đi học hộ cháu nhé. Cháu thích ở nhà hơn.” Bà nội cười phì cả nước.

Rồi thì nó cũng quen và thích đi học. Mỗi tội sách vở nó toàn vẽ công chúa hoàng tử với hoa hoét đủ thứ. Mẹ bảo con vẽ ra vở vẽ hoặc nháp, đừng vẽ vào vở học, nó “Vâng ạ” rõ to, nhưng hôm sau đâu lại hoàn đấy. Dần nó cũng quen với việc vẽ vào vở vẽ và viết vào vở ghi bài. Nhưng sách thì nó vẫn vẽ hình minh họa. Đến giờ vẫn vậy!

Cà Tương lên lớp 4, mới vào năm học được mấy hôm thì cô giáo gọi điện cho mẹ, có vẻ cáu lắm “Chị đến ngay trường hộ em. Trường vừa mua bàn mới thế mà con gái chị vẽ đầy mặt bàn đủ thứ loằng ngoằng, giờ lau cũng không sạch được. Chị đến lau đền trường đi.” Mẹ nó lại mang đủ thứ lỉnh kỉnh đến trường lau bàn đền. Hai tiếng đồng hồ mà không lau sạch được vì con vẽ bằng bút dạ mực tím đậm lên bàn. Mình vừa lau vừa đọc lời thoại vừa cười đau cả bụng. Hóa ra nàng vẽ truyện tranh, các nhân vật là nàng và hai bạn ngồi cùng bàn. Lần ấy, mẹ đành xin đền bàn cho trường, cô giáo hết giận không nỡ lấy tiền của mẹ, chỉ nhờ mẹ nhắc con đừng vẽ ra bàn nữa. Chắc cô đã đọc truyện tranh vẽ trên bàn của nó.

Hôm qua, cả nhà ăn cơm tối. Cà Tương giờ đã là cô gái cao hơn cả mẹ. Con mèo ngồi cạnh bà lười biếng vừa liếm lông và kêu gừ gừ sung sướng. Cà Tương vừa ăn vừa ngắm mèo rồi thốt lên đầy khao khát “Ước gì con được làm con mèo nhà mình để không phải thi lên lớp 10, cũng không cần rửa bát!” Ôi con Cà Tương của mẹ!

Viết lại để bao giờ nó lớn còn lôi ra kể.

Việt Hà