Beauty, charm and love

Beauty

Hồi học ở Melbourne, tôi thích nhất những quán cà phê trên phố Lygon. Thi thoảng, đi cả chặng đường dài chỉ để gọi một cái bánh murphin và một ly blackshot, thong thả ngắm con phố nhộn nhịp ấm áp mùi cà phê, và nhất là vẻ đẹp không lẫn được của giai gái Ý. Những chàng trai Ý tóc vàng lượn sóng ốp sát khuôn mặt nổi từng gờ xương mảnh dẻ,  khung ngực rộng nhưng không thô, dáng cao nhưng vững chãi, quần Jeans áo phông đen nhìn khách mỉm cười ngọt ngào đến nao lòng. Những cô gái Ý, tóc xoăn thành lọn lòa xòa  như sóng tràn xuống ngực căng  săn chắc, mắt xanh sâu biếc như ngọc Topaz, môi mọng tay trần tròn lẳn, mông căng hông rộng, cũng quần jeans áo phông đen, giày bệt, uyển chuyển lắc hông bước đến bên bàn thực khách, cúi người duyên dáng nhận order. Họ nói thứ tiếng Anh nặng giọng Ý theo cách cực kỳ dễ thương và ánh mắt họ nhìn như mật ong tan trong nước ấm.

Tôi thích vẻ đẹp cơ thể họ, sự uyển chuyển và cân xứng trong mỗi bước đi cử động mà họ có, thích một cách bản năng và tự nhiên. Nhưng bảo tôi yêu một anh chàng người Ý, hẳn là tôi sẽ lắc đầu. Hóa ra vẻ đẹp đã quyến rũ tôi đến những quán cà phê đó ngồi cả buổi đầy khoái trá, không tạo ra được thứ tình cảm sâu hơn là sự ngưỡng mộ. Nó là thứ cảm xúc tôi có khi nhìn một đóa hoa tuyệt đẹp, hay ngắm mặt trời lặn trên biển đỏ rực một ngày rộng nắng, thứ cảm xúc sinh ra khi  nhìn một thứ không phải là một phần bên trong, không thuộc về thế giới của riêng tôi.

Charm

Thi thoảng tôi tự hỏi, cái gì khiến tôi quyết định sẽ kết bạn với một người hoặc quay lưng bước đi và gạt người đó ra khỏi thế giới của mình. Câu trả lời thường là rất tù mù, nhưng tôi biết một phần quan trọng khiến tôi thích hay quý mến một người là cách người ấy ứng xử và cả chút duyên dáng thú vị mà người ấy có, chứ không phải vẻ đẹp bề ngoài. Người thú vị có rất nhiều điều để khám phá, và cứ mỗi lần biết thêm là thêm một lần muốn tìm hiểu nhiều hơn nữa. Người thú vị có cách nhìn riêng, yêu và ghét theo cách riêng, che giấu và biểu lộ cũng theo cách rất riêng. Họ khó lường và đôi khi khó chịu, bởi họ không dễ dàng tuân theo hay chiều lòng người khác. Nhưng họ lại duyên dáng đến độ, người đối thoại không thể không mỉm cười khi họ vui, không thể ngoảnh đi khi họ buồn và không thể không lắng nghe khi họ nói.

Đôi khi, tôi tự thấy mình nhạt nhẽo, nhạt đến nỗi có cho thêm gừng tỏi ớt tiêu vào cũng không bớt nhạt. Đó là khi tôi cố sống không đúng bản chất của mình, khi bộ lọc trong não kích hoạt cơ chế tự vệ mạnh đến độ mọi thứ tôi làm đều được kiểm soát, mọi điều tôi nói đều được cân nhắc, và tiếng nói trong trái tim tôi bị vùi dập bởi những tiếng còi nhắc phạt chói tai. Cách cư xử đó tôi dành riêng cho những người tôi phải gặp gỡ, phải giao tiếp nhưng không bao giờ được tồn tại trong thế giới của tôi. May mà những lúc đó không nhiều, cũng may mà công việc của tôi không đòi hỏi tôi phải khoác lên mình mặt nạ. Bởi vốn là đứa chẳng ra gì, thích phá luật và tự do thái quá, tôi chẳng thể chịu được việc làm khách trọ trong chính cơ thể mình. Bởi trái tim tung tăng nhỏ bé của tôi đã quen cầm trịch,   tôi khoái hiện nguyên hình một con mẹ bổi nghĩ nhiều và có phần lập dị.

Tôi biết một vài người cực kỳ quyến rũ, không phải bởi họ tự nhiên thú vị, mà bởi họ có những kỹ năng hoặc đã rèn luyện để có thể làm người khác thích họ ngay khi họ muốn.  Và bởi  ý thức được sức mạnh của mình, họ coi tình cảm của người khác, dù là tình bạn hay tình yêu, đều chỉ là chiến lợi phẩm của một cuộc đi săn. Sự quyến rũ của họ không khác gì chất lượng hàng Tàu, một bộ quần áo giấy, một cái mặt nạ da người, hay một lớp sơn mỏng che gỗ mục ngày mưa, chỉ dăm bữa là lộ nguyên hình đồ rởm. Và họ hóa ra là những kẻ vô vị và vô sỉ nhất.

And love

Rồi thì tôi lại vẩn vơ, cái gì ở một người đàn ông khiến tôi mê mẩn, muốn được chạm vào và gần gũi, ôm ấp và sưởi ấm, mong được là một phần của người ấy, một phần trong cuộc đời người ấy. Chưa bao giờ tôi tìm được ra câu trả lời tử tế. Cảm xúc tự nó tới, không thể hiểu nổi, không thể kiểm soát hay lý giải, và đôi khi không thể nào vùi dập nổi. Trái tim bé nhỏ của tôi cứng đầu cứng cổ, khó lường và vô cùng lắm chuyện. Nó cứ việc nó nó làm, chẳng đoái hoài gì đến lý lẽ hay tính toán của tôi. Nó khiến tôi thương nhớ giận hờn, khiến tôi vui buồn bồn chồn day dứt. Chính thứ cảm xúc không lý lẽ ấy đã khiến tôi lấy chồng ở tuổi 23, mãn nguyện trong vai trò của một người đàn bà yêu và được yêu, được làm mẹ làm vợ. Cũng chính thứ tình cảm ấy tạo nên hạnh phúc và đau khổ, lên và xuống trong cuộc sống của tôi.

Có lần, chị bạn tôi bảo, tình yêu là thứ cực kỳ khó hiểu, giống như một cái đồng hồ cát phần dưới chứa cả ngàn vạn hạt cát nhuộm màu tuyệt đẹp, hoàn hảo và trọn vẹn. Bỗng vào một lúc nào đó, vì một chuyện gì đó, bị lật ngược lên, cứ từng hạt một rơi xuống đáy, lần lượt chảy sang phần bình còn lại mất. Rồi một ngày, phần thân trên trống không và phần bình dưới đầy tràn chẳng có cách gì thay đổi được. Ta chỉ thấy một thứ đã cạn khô, và một thứ vốn trống không giờ đầy tràn cảm xúc. Lúc nói, vẻ mặt chị ngậm ngùi như thể đã mất đi một thứ vô cùng quý giá. Chị là người phụ nữ mạnh mẽ nhất mà tôi được biết. Thế mà ngay cả chị, cũng không giữ được cái bình cát đầy ở nơi nó đã đầy.

Vớ vẩn và khó hiểu, nhưng tình yêu lại là thứ ta cần để vượt qua cái ngưỡng của sự tồn tại. Bởi ta chỉ thực sự sống khi yêu ai đó, ngay cả khi không được đáp đền đầy đặn như ta mong muốn. Chính tình yêu và những xung lực nó tạo ra, đẩy ta qua những cung bậc cảm xúc, từ đầy tràn đến trống rỗng, từ sợ hãi đến mê say, từ đau khổ đến hạnh phúc, từ rụt rè đến liều lĩnh, biến cuộc sống thành một cuộc hành trình thú vị, khiến con người sống đúng nghĩa con người.

Chỉ tại ngày Thứ Bẩy mùa thu đẹp quá, tại cà phê thơm quá, tại gió dịu dàng và nắng vàng rực rỡ quá, nên một kẻ bốn mươi tuổi như tôi bỗng ngồi vẩn vơ nghĩ về nhan sắc, sự quyến rũ và cả tình yêu.

cropped-cropped-dsc00190.jpg

Phạm Việt Hà

13 tháng 9 năm 2014

Advertisements

Giọng nói

580535_10151387783168371_1104069891_n
Have you ever looked into your own eyes

Just to see crazy lies and dying hopes?


Tôi chờ anh trong quán cà phê yên tĩnh quen thuộc. Tôi nhắn tin cho anh là đã bán được xe, và đang chờ anh ở quán quen, bàn cũ.

–          Anh về đón con chưa?

–          Cái gì? Họp gì mà ngày nào cũng 7 -8 giờ mới về đến nhà. Bảo thằng sếp anh là tiền nào công đấy, đúng năm rưỡi tôi phải về không vợ chửi. Nếu không đón được thì nhờ bà nội đón. Tối muộn em mới về.

Chị tắt điện thoại, vẻ mặt cau có đanh đá phút chốc được thay bằng vẻ tự phụ rất trẻ con. Giọng nói căng thẳng chua chói đổi  phấn chấn vui vẻ. Chị quay ra đám bạn gái  đang kẻ líu lo buôn dưa lê, đứa đang vù vù facebook.

–          Này, cái quán này sâu nhưng hay thật đấy, lần sau nhất định tao lôi lão nhà tao đến đây.

Sự ồn ào của họ làm tôi chú ý. Và vì chẳng có việc gì làm, tôi bắt đầu lắng nghe, không phải nghe họ nói gì, chỉ là nghe giọng nói.

Thi thoảng, khi gặp một người mới, tôi rất thích có vài giây, vài phút, chỉ nghe người đó nói, đóng mọi giác quan còn lại, dẫu mắt vẫn mở và miệng vẫn cười, nhưng thực ra là chỉ nghe tiếng người. Nghe thật kỹ cách người ấy chọn từ, nhấn nhá, để ý thật kỹ chất giọng của người ấy, rồi nghĩ tới những thứ mà giọng nói người ấy làm tôi liên tưởng.

Những người ở bàn bên vẫn ồn ào náo nhiệt, có thêm một vài người đàn ông  mới đến nhập bọn. Một phụ nữ giọng ấm áp nhưng buồn thấm thía. Một chàng trai câu từ lập bập, thật thà. Một cô nàng chọn từ yểu điệu, giọng chua loét, thô, căng và gắt. Một anh ngoa ngoắt và kẻ cả, giọng nói rít và đanh. Một chị bả lả tiếng cười xen tiếng nói, giọng lả lơi đón trái đưa phải, lên cao xuống thấp nhưng hời hợt, lạt lẽo. Người ta có thể giả dối câu từ nhưng lại không thay đổi được giọng nói vốn là khí chất. Và vì thế, tôi thích nghe giọng người hơn lời nói.

Anh thường bảo tôi có vấn đề về mỹ học, bởi những người tôi khen đẹp thường không thực sự đẹp theo quan niệm thẩm mỹ thông thường, cô thì mũm mĩm, cô gầy giơ xương, cô mặt đầy mụn. Có lẽ, bởi tôi đã quyết định là họ đẹp ngay khi tôi nghe họ nói, trước cả khi nhìn họ. Cũng có thể là vì vẻ đẹp luôn được tôi gắn chặt với ấn tượng về một người, được thể hiện nhiều nhất qua giọng nói.

Tôi chuyển chỗ vào phía trong quán, dưới khung cửa sổ chan hòa nắng muộn, quay lưng lại phía bàn của nhóm người ồn ào nọ.

Anh vẫn chưa đến. Không biết anh đã đọc tin nhắn chưa. Chúng tôi chưa từng ngồi trong nhà chính của quán này, anh bảo ở đó ngột ngạt và đông đúc quá. Cái sân ngang kín đáo và yên tĩnh hơn, để anh có thể ngắm tôi, nghe tôi, chạm vào tôi mà không bị mắt người soi mói tò mò. Thường thì chúng tôi hay gặp nhau sau giờ tan sở , anh vội vàng đến rồi anh vội vã về, bởi anh còn phải chăm con nhỏ và bố mẹ già mỗi tối.

Ngồi ngang chỗ tôi là một bàn đôi, bị che khuất một phần bởi cây đàn pinao và bình hoa loa kèn to chắn giữa tôi và họ. Một giọng nữ rất khẽ, hơi thở sâu nhưng giọng rất nhẹ và mảnh. Khẽ cựa mình, tôi kín đáo liếc nhìn người đang nói- cô gái mảnh mai, có mái tóc mỏng và gò má cao, khuôn mặt và đôi mắt khuất trong vùng tối, đôi bàn tay thật gầy dài hằn đường gân xanh dưới làn da trong mờ. Giọng nói rất đặc biệt, nhẹ, biểu cảm và run rẩy đến nỗi tôi gần như không nghe được những gì cô đang nói, nhưng lại cảm nhận được sự rung động sâu sắc trong tâm can cô. Cô nói những trường đoạn xen lẫn những khoảng lặng ngắn và tiếng sụt sùi khe khẽ. Rồi cuối cùng cô im lặng.

Người đàn ông bắt đầu nói, trầm sâu, thật thà buồn bã và vô cùng quen thuộc. Tôi bủn rủn, hai tay lạnh cứng run bần bật. Chính giọng nói này đã khiến tôi say đắm, thương xót, yêu thương anh đến quên cả chính mình, là giọng nói của người tôi đang chờ đợi.  Lần đầu tiên, tôi muốn nghe được điều anh đang nói, tôi muốn biết anh và cô gái đó là gì của nhau.

–          Anh không thể cưới em như đã hứa, vợ anh nó đang ốm lắm, mà còn con cái lằng nhằng. Số tiền em đưa cho để làm ăn, anh cũng không thể trả nổi vì anh đã tiêu hết rồi. Ba năm nay, anh chỉ yêu em, duy nhất có em.  Nhưng anh không thể làm khổ em mãi được. Ngày mai anh sẽ chuyển đi làm việc ở tỉnh khác tận trong Nam. Nên hôm nay sẽ là lần cuối mình gặp nhau. Em đừng liên lạc với anh nữa.

Anh cũng đã hứa sẽ cưới tôi suốt ba năm qua, cũng đã bảo tôi gom tiền để anh làm ăn gây dựng hạnh phúc cho hai đứa sau này, bởi ly dị rồi thì anh sẽ rất khó khăn. Anh bảo tôi bán xe máy đưa anh đặt cọc tiền mua trả góp căn hộ cho tương lai hai đứa. Xe tôi đã bán, tiền đang cầm đây và chờ mong để được trao nó cho anh. Tôi bỗng căm ghét đôi tai chỉ biết nghe không biết nghĩ, căm ghét cái thú vui nghe giọng đoán người suốt bao năm. Tôi muốn đi lại phía anh và nói điều gì đó thật cay đắng mà không thể nào đứng nổi hay mở miệng nói lấy một lời.

Anh đứng lên, đi khỏi góc tối ra phía cửa chính, không nhìn thấy tôi bởi cây đàn piano che khuất. Cô gái ngồi lại, run rẩy từng hơi thở nhưng câm nín.

Anh bước về phía sân ngang, dừng chân chốc lát rồi quầy quả đi về sân trước quán, vừa đi vừa mở điện thoại đọc tin nhắn. Bỗng cả anh, cô gái  và tôi đều giật thót bởi tiếng quát thất thanh.

–          Anh Khôi!

–          Anh bảo anh đi họp cơ đấy!  Anh họp ở đây chứ gì? Để tôi xem anh họp với ai.

Tiếng bước chân huỳnh huỵch từ sân ngang về phía cửa khu nhà chính. Tôi choàng đứng  dậy, bước về phía sau cây đàn piano, ngồi xuống chỗ anh vừa ngồi, vươn tay nắm chặt hai bàn tay cô gái đang để thõng ngang mặt bàn. Cả bốn bàn tay đều lạnh ngắt, đều run rẩy. Bốn con mắt nhìn nhau trống rỗng. Tôi có thể nghe thấy hơi thở của cô rất mảnh, và nhịp tim tôi đập mạnh. Cô không rút tay ra, cũng không nói một lời.

Người đàn bà đã vào đến chỗ chúng tôi ngồi, chính là người gọi điện ồn ào khi nãy. Nét mặt chị tuyệt vọng, đầy vẻ hoài nghi và bất lực của lòng tin đã bị bào mòn. Vai chị cũng đang run lên từng đợt, hai bàn tay nắm chặt vung lên phía trước, mắt săm soi tìm kiếm kẻ khả nghi, giọng vống lên giận dữ:

-Anh lừa dối tôi bao nhiêu lần nữa đây……………….

Tôi phớt lờ chị, cả người đàn ông đang đứng sững chôn chân sau lưng chị. Tai tôi đóng chặt. Giờ tôi sẽ không nghe nữa, và chỉ nhìn.Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt nâu mở to tràn nước  trước mặt mà như đang nhìn vào mắt của chính mình.

Hình như họ đi rồi. Hình như khách hàng trong quán cũng đã về gần hết. Hai chúng tôi vẫn ngồi trước mặt nhau, im lặng. Cô gái nhìn tôi chăm chú, đôi mắt bối rối, biết ơn và xa cách. Bỗng cô cất lời, vẫn nhẹ, mảnh nhưng lạnh lẽo.

–          Cảm ơn chị. Em phải về đây.

Đêm lạnh.  Mùi hương hoa bưởi ngoài sân nồng nàn kỳ lạ. Đã đến lúc tôi cũng phải về thì phải.

(Viết sau chầu cà phê tâm sự với một người)

Phạm Việt Hà

Hà Nội, ngày 7 tháng 3 năm 2013

 

Người đàn bà khóc

376190_10151029220123371_1986336624_n

Buổi tối muộn, bỗng thèm đi bộ quanh phố cho người nhẹ nhõm. Băng qua con phố nhỏ, tôi rẽ vào ngõ gần nhà.  Một người đàn bà quần áo tươm tất ngồi bệt trước thềm ngôi nhà  khóa cửa tối om, gục mặt, cả người như sắp đổ sập xuống, rung thành đợt theo tiếng nấc đang cố nuốt vào trong, khuôn mặt giấu kín trong lòng bàn tay, cơ thể thu chặt thành một khối co quắp, kiệt quệ và  run rẩy.

Tôi vội ngồi xuống, lay vai chị.

–          Chị ơi, chị sao thế? Tôi giúp gì được chị không?

Người đàn bà bỗng đông cứng lại, giống như bị người ta bắt gặp khi đang làm điều gì đó lén lút. Phút chốc, vẫn úp chặt mặt và cúi gập người, chị đáp bằng giọng nói lạnh lùng xua đuổi:

–          Tôi không sao. Chị đi đi, cảm ơn!

Thi thoảng, tôi vẫn bắt gặp những người đàn bà khóc. Một cô gái trẻ phấn son sành điệu vừa lái xe máy vừa đưa tay quệt nước mắt chảy loang tràn từ đôi mắt đỏ hoe sưng húp trên đường Láng Hạ. Bà bán ổi găng cuối phố Thái Hà nức nở van xin mấy ông Trật Tự Phường đừng tịch thu gánh ổi. Một phụ nữ nông thôn gầy teo tóp đạp xe trên đường quốc lộ Tiền Trung buổi chiều muộn loang lổ tối, loạng choạng táp vào lề đường, gục mặt vào ghi đông xe mà khóc. Và mẹ tôi, lặng lẽ khóc không tiếng những đêm dài.

Đàn bà thường khóc để lấy lại cân bằng, nước mắt rửa trôi những cặn bã mà cuộc sống đã trút vào đời họ, những ấm ức, lỗi lầm, đau khổ, để có thể sống tiếp thanh thản, mạnh mẽ hơn. Họ khóc vì vui sướng tột cùng, khi nụ cười hay hành động không thể diễn tả nổi cung bậc ấy. Nhưng tệ nhất là khi họ khóc vì bất lực. Bởi đó là khi họ thấy mình không thể tự giúp được mình, nước mắt họ khóc cho riêng họ. Đàn bà còn khóc được, là cuộc đời họ còn hy vọng, bởi cảm xúc và yêu thương của họ chưa cạn khô ngừng chảy, bởi họ còn yêu-giận-khát khao-đau khổ, bởi họ còn chút gì đó để trút đi thì còn cái để đong đầy lại được.

Thế nên, tôi lặng lẽ về nhà, và tin rằng người đàn bà tôi vừa gặp sẽ ngừng khóc khi đã trút vơi những đau khổ trong lòng. Chị sẽ ổn thôi, bởi chị còn khóc được.

Phạm Việt Hà

Tháng 8 năm 2012

Yêu và Trọng

Sáng đầu tuần, cô tạp vụ nghỉ ốm, thế là mất suất cà phê sáng. Cố nhịn, rồi không chịu nổi, tôi bỏ việc lượn ra đầu phố ngồi uống cà phê. Cạnh bàn, mấy chàng đang ngồi gác chân lên ghế tán chuyện:

Chàng già: – Mẹ, đang vui thì mày bỏ về.

Chàng trẻ: – Vợ em nó ốm nghén nằm bẹp. Em phải về xem nó ăn uống thế nào.

Chàng già:– Mày đúng là thằng núp váy vợ. Bảo nó mua phở về mà ăn. Mất mẹ nó một chân phỏm, vỡ cả trận.

Chàng béo: – Mày đội nó lên đầu thế, rồi có ngày nó vặt hết cả râu lẫn tóc mày đi.

Có cái gì đó quen quen trong cách những người đàn ông nói chuyện. Tôi chắc bạn đã từng nghe những cuộc đối thoại như thế cả trăm lần ở những bữa nhậu, ở quán bia hơi luôn chật cứng đàn ông sau giờ làm việc, ở bàn ăn trưa của dân văn phòng và cả ở phòng nước của những trường kỹ thuật.

Tôi nhớ lại bữa trưa đầy nước mắt của bạn tôi. Nàng ngồi ăn, mà nước mắt lã chã rơi xuống bát cháo còn đầy nhưng đã nguội. Người đàn bà trẻ xinh đẹp, giỏi giang và đoan trang mà tôi thầm ngưỡng mộ ấy đã luôn ngồi xuống để chồng mình đứng cao hơn, đã luôn bước lùi lại để chồng mình luôn nổi bật, đã vừa đánh răng vừa cọ toa lét buổi sáng, vừa lau bếp vừa cho hai đứa con mọn ăn mỗi buổi chiều về. Vậy mà cái mà nàng nhận được là sự lười biếng gia tăng của gã chồng, là việc hắn nghi ngờ mỗi khi vợ đi làm về trễ, là những lời nhiếc móc và sự hằn học, bởi trong sâu thẳm, hắn hiểu rằng hắn không xứng đáng với nàng. Và để vùi dập đi sự tự ti nội tại, để vuốt ve sĩ diện bên ngoài, hắn ra sức hành tỏi ra oai với vợ trước mặt người khác, ra sức ủ mưu vây hãm vợ trong nhà. Hắn nào hiểu được rằng quát tháo hay kiềm tỏa chỉ có thể làm bạn tôi đau khổ vì đã chọn nhầm người, không thể làm cho nàng ngừng xinh đẹp hay tỏa sáng, lại càng không làm nàng yêu hay trọng hắn hơn. Và rồi cốc nóng quá thì tay phải buông, đến con giun xéo mãi cũng phải quằn, nói gì đến vợ.

Tôi nhớ lại đêm tôi sinh con gái, máu chảy vọt thành dòng, nằm nghe máu thấm qua chiếu, nhỏ giọt xuống nền đá hoa bệnh viện. Chồng mua giấy bản, lót xuống dưới chiếu, bế vợ xuống lau rửa, rồi lại đặt vợ lên. Chồng tôi vốn xưa nay sợ máu, nhưng vẫn muốn tự mình chăm vợ đẻ. Vì điều ấy, tôi không thể nào mở miệng cãi hỗn với chồng suốt những năm sau, lại càng không dám kể lể công lao hay bì tị việc này việc nọ. Hóa ra, có những lúc người đàn ông tưởng mình mềm yếu nhất, là lúc họ làm người đàn bà yêu kính họ nhiều hơn cả.

Tôi đứng dậy, trả tiền, bước ra khỏi quán, không quên lườm mấy gã đàn ông một cái thật dài. Cậu chàng đang bị bạn mắng còn rất trẻ, nét mặt bối rối, ngượng ngập cười xí xóa như thể mình vừa làm một việc chẳng xứng đàn ông. Sao những người đàn ông kia lại coi cử chỉ chăm sóc bình thường với vợ như một hành vi mất mặt? Và bao lâu nữa, chàng trai trẻ nọ cũng sẽ trở thành một người như họ?

Nếu bạn là đàn ông và bạn đọc bài này, xin hiểu rằng đàn bà thực ra vô cùng đơn giản. Họ trọng chồng không phải bởi số tiền anh ta kiếm được, chiếc nhẫn hạt xoàn anh ta đã mua cho, hoặc anh ta oai phong hào nhoáng thế nào ngoài đường ngoài chợ, mà bởi việc anh đã bế vợ trên tay thế nào khi chị ốm, đã nằm nghe nàng luyên thuyên kể chuyện nhà-chuyện bếp-chuyện đời đến lúc tàn đêm ra sao, đã thức pha sữa thay bỉm cho con và chăm cha vợ ốm thế nào. Đàn bà không cần gì to tát, họ chỉ cần yêu thương và bản lĩnh. Yêu thương đủ để sưởi ấm họ. Bản lĩnh đủ để nhường nhịn, khoan dung thói đàn bà mà không sợ bị lấn át, đủ để làm những việc nhỏ nhặt cho họ mà chẳng sợ bạn bè khích bác, đủ để cho vợ đứng ngang mình trong nhà -ngoài ngõ. Bởi yêu và trọng của đàn bà thật ra rất gần nhau.

Phạm Việt Hà

Cuối tháng 3 năm 2012